Không để ý đến tiếng la hét của Trình Gia, Lâm Tương Tư chuyển số tiền mà anh vừa “cướp” được cho Thiệu Minh Nguyệt.
Anh nói với tâm trạng khá tốt: [Cầm lấy đi, tiền mừng tuổi của cậu đấy]
Thiệu Minh Nguyệt: [?]
Cô hỏi: [Ý cậu là sao?]
Lâm Tương Tư đương nhiên không thể nói rằng mình đã đe dọa em trai cô, nên anh nói: [Em trai cậu vừa đưa cho tôi, nó ngại không dám đưa trực tiếp cho cậu nên nhờ tôi chuyển lại]
Nói xong, anh cố tình chỉ chụp màn hình phần Thiệu Minh Nguyệt chuyển tiền và phần anh nhận tiền rồi nói “được rồi”, các phần khác đều bị cắt đi.
Thiệu Minh Nguyệt đâu phải ngốc, làm gì có chuyện Thiệu Minh Dạ chủ động đưa tiền cho cô chứ? Nghĩ thế nào cũng thấy không thể.
Minh Nguyệt: [Là cậu hỏi xin nó đúng không?]
Minh Nguyệt: [Cảm ơn cậu]
Cô cười, qua màn hình chạm vào những chữ anh viết, cảm giác như xuyên qua màn hình, cô thấy được con người lạnh lùng ấy, dưới vẻ ngoài kiêu ngạo lạnh lùng đẹp trai là một trái tim biết tỏa sáng.
Minh Nguyệt: [Bây giờ mình không buồn nữa rồi]
Cô gửi một emoji, qua màn hình làm động tác trái tim, cười trông vừa đáng yêu vừa ngây thơ.
Cô thực sự không còn buồn nữa, chỉ là nước mắt lại lén lút chảy ra.
Thiệu Minh Nguyệt chớp chớp mắt, trong đồng tử có nước mắt lăn tăn, lấp lánh ánh sáng nhỏ li ti, khóe môi cô cong lên, hơi ngẩng đầu, cổ trắng và thon dài, theo hơi thở của cô mà phập phồng, xương quai xanh lõm xuống, có vẻ xương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-dam-say-cua-em/2651044/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.