Ánh mắt Khánh Đệ không rời khỏi người anh, đợi khi anh quay lại sẽ quay đầu đi làm như không có chuyện gì nhưng không kịp nữa, nên đành hỏi thẳng: "Nhiếp Nhị?".
Khương Thượng Nghiêu nhìn cô cười: "Đừng lo lắng, hắn chỉ dọa thôi, làm thật chắc bọn chúng không dám, động vào cảnh sát là gây án lớn. Vừa rồi chúng ta đang nói tới đâu rồi?".
Nhiếp Nhị trong lòng cực kỳ không thoải mái.
Đầu những năm 80, khi hắn còn là một tên tiểu tử loắt choắt, theo anh cả hống hách lộng hành nửa thành phố Vấn Sơn, cho tới tận khi anh hắn phải vào tù, anh em nhà họ Nhiếp mới chịu im hơi lặng tiếng. Rồi sau này nhờ con mắt tinh tường và thủ đoạn hơn người, hắn đã bao thầu được xưởng máy tiện, rồi lại đem đất của xưởng tiện đi cầm cố, sau vài lần trao qua đổi lại, hắn mới gọi là ổn định, bắt đầu ngóc đầu lên lại ở Vấn Sơn.
Đại trượng phu không thể một ngày không có quyền, tiểu trượng phu không thể một ngày không có tiền. Trải qua bao thăng trầm hắn đúc kết được một kinh nghiệm rằng: Đàn ông, không sao thoát khỏi hai chữ quyền và tiền. Mấy năm nay vì kiếm tiền, hắn cũng phải nhúng một chân vào bùn, rồi lại dùng tiền kiếm được để củng cố thế lực, cứ một vòng tuần hoàn như thế, hắn đã thiết lập được quyền lực của mình ở vương quốc dưới lòng đất tại Vấn Sơn.
Nhưng khi chứng kiến cảnh kẻ thù lớn nhất đời này của anh em nhà Nhiếp Nhị, dần dần thất bại trước sự công phá liên tiếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-noi-dau/2677707/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.