Mưa đông đã mấy ngày liên tiếp, ngô đồng tàn hết, cúc cũng héo úa. Cho đến hôm nay, bầu trời mờ mịt thành Trường An cuối cùng cũng tan hết, nghênh đón ánh mặt trời.
Góc cửa Thanh Hoan điện, một nữ nhân còng lưng đẩy xe nước rửa chén đi qua, gõ vài cái trước cửa nhỏ sơn màu đỏ, dùng giọng nói khàn khàn khó phân biệt gọi: “Đại nhân, nô tỳ đến thu nước rửa chén.”
Một tiếng cọt kẹt mở cửa, thiếu niên anh tuấn bước ra.
Nữ nô ngẩng khuôn mặt tràn đầy sương gió lên, hình xăm trên thái dương dưới ánh mặt trời càng thêm xấu xí. Nàng cẩn thận quan sát Bùi Mạc một chút mới cúi đầu nói: “Tiểu chủ công, gần đây người khỏe không? Nhiều ngày không có tin tức của người, tam nương tử thực sự nhớ người.”
“Ta rất khỏe, không cần lo lắng.”
Bùi Mạc tiến vào sân, nhấc thùng rửa chén ở góc tường lên đi đến, đè thấp tiếng nói: “Có vẻ như nàng ấy biết thân phận của ta rồi.”
“Ai? Tương Dương công chúa?”
Bùi Mạc dừng động tác lại, lúc sau mới nói: “Lần trước ta đột nhập thư phòng cũng bị phát hiện, việc tình báo chắc phải tạm thời gác lại.”
“Nàng ta phát hiện rồi! » Nữ nô sốt ruột : « Tiểu chủ công, bây giờ ở đây vô cùng nguy hiểm, người nhất định phải đi theo ta. »
« Hoàng cung sâu như biển, từ trước đến giờ chỉ có vào mà không có ra, muốn từ nơi này đi ra ngoài, nói nghe thật dễ. »
« Đừng sợ, nô tỳ cùng Tam Nương Tử sẽ nghĩ biện pháp cầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/to-vang-nam-ngoc/1997710/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.