Không phải là Liễu gia…
Lời nói bị tắc lại trong cổ họng, Thái Tử Phi bịt kín miệng ta lại, Thái Tử quay đầu lại nhìn ta, “Làm sao thế Kim Bảo?”
“Không có việc gì cả, nàng đau quá nên nói linh tinh.”
Thái Tử chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nhấp môi.
“Tuệ Ninh, chăm sóc nàng cẩn thận.”
Thái Tử Phi đồng ý, nàng lại nhìn ta, nhỏ giọng nói: “Kim Bảo, ngươi không muốn sống nữa à?”
Cả người ta lạnh run như rơi vào động băng, “Đã là ám sát, sao có thể, sao có thể sẽ to gan như thế, ở tết Trùng Dương, trước mặt bao nhiêu quan lại.”
“Kim Bảo, ngươi không hiểu.” Thái Tử Phi ấn sau cổ ta, theo động tác của Thái y, máu từ miệng vết thương chảy ra. Trước khi ngất đi, ta nghe thấy nàng lẩm bẩm tự nói: “Thây sơn biển máu chỉ vì trải một con đường bằng phẳng cho vương quyền, ta với ngươi đều là vật hy sinh của vương triều.”
Liễu thị bị tru di cửu tộc, Liễu Nam Yên được Thái Tử bảo vệ, nàng bị cấm túc ở Đông Cung, không biết âm mưu của Vĩnh Ninh hầu, bị biếm thành thứ dân, bị cầm tù cả đời ở Đông Cung.
Khi ta tỉnh lại, bên ngoài gió rất to, mưa rả rích, hoa rơi đầy đất.
Thái Tử thăng vị phân cho ta, từ Doãn Chiêu Huấn thành Doãn Phụng Nghi, trở thành trắc phi danh chính ngôn thuận.
Huynh Trưởng tới gặp ta, so với trước kia nhìn hắn rắn rỏi hơn, mặt mày âm hiểm, không giận tự uy.
Ta luôn luôn sợ hãi khi ở trước mặt hắn, cho dù hiện tại hắn đang hành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toa-thanh-thu-tam-thuong-nhan/2768087/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.