Dung Vọng vốn đã tái nhợt, sau cái tát mạnh lại ửng lên vài phần đỏ nhạt. Thêm vào đó, khóe môi lại rỉ máu, hắn trông vừa thảm hại, vừa mang nét thê lương khó nói.
Hắn nhìn theo bóng dáng hoàng hậu rời đi, ánh mắt phức tạp.
Tuyết rơi không tiếng động, cành mai tỏa hương ngầm.
Ta đứng lặng giữa màn tuyết, không biết có nên bước ra hay không. Dung Vọng trông như cần một khoảng lặng để bình tâm.
Chưa kịp quyết định, hắn đã tự mình thu hết cảm xúc, bước qua những cành mai rực rỡ, đến bên cạnh ta. Cuối cùng cũng không còn ai ngắt lời hắn.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội.
Miếng ngọc trắng, bên trong ánh lên chút tím nhạt, đường nét khắc họa tinh xảo, chính là miếng Phượng bội.
Lúc này ta mới để ý, dưới lớp áo choàng hồ ly sang trọng, y phục hắn đang mặc đã ướt. Hắn dùng thân nhiệt để giữ ấm, nước thỉnh thoảng vẫn nhỏ giọt từ tay áo xuống tuyết.
Mái tóc đen nhánh và đôi mày cũng phủ đầy sương tuyết.
Hóa ra hắn cuối cùng đã tìm thấy Phượng bội, chưa kịp thay quần áo đã vội vã chạy tới muốn trao miếng ngọc cho ta.
Dung Vọng nhẹ nhàng nói:
"Hoài Nguyệt, ta tìm thấy rồi."
Hắn định đặt miếng ngọc vào tay ta, nhưng không cẩn thận chạm phải chỗ nào đó, miếng ngọc hoàn chỉnh bỗng nhiên vỡ tan.
Hắn sững người.
Những ngón tay gầy guộc, thanh thoát của hắn buông rơi từng mảnh ngọc vụn xuống tuyết.
60
Hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toai-ngoc-ban-tai-minh-nguyet/1215917/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.