Cục công an, mười giờ rưỡi sáng.
Mộ Chiếu Bạch nhận được một cuộc gọi, nghe xong thì sững người một thoáng rồi mới đáp: "Được, tôi hiểu rồi."
Buổi trưa vừa mới tan ca, cơm còn chưa kịp ăn, anh đã vội vàng lao tới bệnh viện. Khoảnh khắc bước vào phòng bệnh, Lộc Lộ nghiêng đầu nhìn anh, nhoẻn miệng cười: "Nghe nói giờ anh là người giám hộ của tôi? Anh tên gì? Làm nghề gì thế?"
Bước chân Mộ Chiếu Bạch khựng lại, trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời từng câu.
Biết được anh chỉ là một cảnh sát bình thường, trên gương mặt Lộc Lộ thoáng hiện sự thất vọng không chút che giấu. Cô liền đưa ra yêu cầu: "Anh mua cho tôi một cái laptop được không? Tốt nhất là của HP."
Mộ Chiếu Bạch vừa mới đi làm, tiền lương chẳng dư dả gì, hầu như tháng nào cũng rỗng túi. Bỗng dưng bảo anh mua một cái HP, thật sự là lấy đâu ra tiền. Do dự một hồi, anh đành thật thà nói: "Trong tay tôi tạm thời không có nhiều tiền thế. Nếu cô muốn dùng máy tính, tôi có thể mang cái ở nhà tôi cho cô mượn..."
Khuôn mặt Lộc Lộ càng lúc càng lạnh, cô ngắt lời, giọng băng giá: "Không phải tài khoản Weibo với công chúng của tôi là anh đang quản lý sao? Tôi nghe nói có không ít người quyên góp cho tôi, sao đến cái laptop mà cũng không gom nổi tiền mua thế?"
"Tiền trước kia cơ bản đều bị nhà cậu cô tiêu xài hết rồi." Mộ Chiếu Bạch đáp: "Gần đây ít người quyên góp hơn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904198/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.