Chương 94: Gặp gỡ ngẫu nhiên Claude tập trung ăn, nhưng thỉnh thoảng vẫn khóc thút thít một chút. Người trong cùng toa xe, thỉnh thoảng lại nhìn lén cậu ta. Thậm chí còn có người ở toa khác giả bộ như không có việc gì đi qua, len lén nhìn Claude. Khỏi cần nghi ngờ, Claude đã trở nên nổi tiếng trên chuyến tàu này rồi. Nhưng cậu ta không ý thức được điều này, cậu ta còn đang đắm chìm trong nỗi buồn vì máy chơi game bị hỏng. Trình Hào thấy thế nói: "Claude, cậu đừng buồn nữa... Cũng sắp đến lễ Giáng sinh rồi, tôi sẽ nói ông già Noel tặng một cái máy chơi game cho cậu." Claude ngẩng đầu nhìn về phía Trình Hào, nước mắt lưng tròng : "Trình Hào, anh đừng có lừa tôi, làm gì có ông già Noel nào chứ, lão George nói, mấy món quà trong lễ Giáng sinh trước đây, đều là do anh tặng tôi cả." Trình Hào cạn lời nhìn về phía lão George. Lão George nói: "Cậu nhìn tôi làm gì? Thì đúng là không có ông già Noel còn gì." Claude c*̃ng gật đầu: "Đúng, không có ông già Noel, trước khi gặp anh, tôi chưa từng nhận được quà Giáng sinh." "Được rồi." Trình Hào nói: "Vậy quà Giáng sinh năm nay, tôi tặng cho cậu một cái máy chơi game, được không?" "Được." Claude nín khóc mỉm cười. Lão George trừng mắt với Trình Hào một cái: "Cậu tặng được à? Cậu có tiền không?" Trình Hào: "..." Anh không có tiền, bây giờ anh cực kỳ nghèo. Claude đã ở cùng lão George hơn hai năm,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-nuoi-lon-ty-phu-the-gioi/2905407/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.