Tống Mộ Chi ngước mắt lên, đôi con ngươi đen láy dưới ánh đèn phản chiếu tựa như mặt sông gợn sóng lấp lánh.
"Rất đẹp." Anh nói.
Bước ra khỏi phòng thử đồ, Cam Mật gương mặt vẫn còn vương chút ửng đỏ.
Vừa cảm thán rằng dạo gần đây Tống Mộ Chi càng ngày càng có nhiều chiêu trò, cô vừa bị bộ lễ phục anh chọn cho mình hoàn toàn thu hút.
Không thể không công nhận rằng mắt nhìn của anh thực sự rất tốt.
Dưới sự hướng dẫn của Tống Mộ Chi, cô thử thêm hai bộ nữa, bộ nào cũng cực kỳ hợp với phong cách của cô.
Sau khi chốt đơn tại cửa hàng, Cam Mật lại thương lượng với chủ tiệm về ngày lấy đồ, rồi mới kéo tay Tống Mộ Chi rời khỏi.
"Ngôi sao may mắn, hôm nay thử đồ nhờ có anh góp sức, bữa này em mời nhé?" Cam Mật vừa nói vừa chớp chớp đôi mắt long lanh, "Anh muốn ăn gì cũng được!"
Dù rằng vừa nãy Tống Mộ Chi đã "ăn" một bữa thịnh soạn trong phòng thử đồ, nhưng bây giờ lễ phục đã chọn xong, hơn nữa hôm nay hai người cũng hiếm khi gặp nhau—
Cam Mật cảm thấy mình có thể rút ví, xem như một sự hy sinh nho nhỏ.
Chỉ tiếc là Tống Mộ Chi lại chậm rãi mở miệng: "Anh theo em là được rồi."
Cam Mật khó hiểu, chun mũi nhìn anh: "Sao lại theo em chứ..."
"Em thích, thì anh cũng sẽ không ghét đâu." Anh nhẹ nhàng xoa mái tóc cô, giọng điệu mềm mại. "Bây giờ em chọn xong một nơi đi, anh đưa em qua."
Lời vừa dứt, anh liền nắm tay cô,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552727/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.