Cam Mật vốn dĩ đang ôm khay trái cây mà Tống Mộ Chi đưa qua, còn định chọn lựa một chút xem có món nào mình thích không. Bữa tiệc vừa rồi rượu qua rượu lại, cô căn bản chẳng ăn được gì, chỉ có thể tranh thủ chạy xuống bếp, nhờ thím Trần nấu cho chút đồ ăn.
Nhưng giờ phút này, vì bị Tống Mộ Chi đang ngồi đó kéo vào lòng, cô lập tức bị đưa về cảnh tượng ban nãy.
Ngón tay cô khẽ nắm lấy quả anh đào, ngay cả động tác dùng khuỷu tay hích anh cũng khựng lại, đôi tai như bị hơi nóng ủ đến phủ lên một tầng sương mỏng.
Gì chứ… lấy rồi?
Anh lấy rồi ư?
Nhưng rõ ràng Cam Mật tận mắt nhìn thấy, ban nãy Tống Mộ Chi hoàn toàn không hề động vào những trái cây trong khay.
Mà khi nãy, lúc bị lật người xuống, cảm giác da thịt dính lấy hơi lạnh khiến cô khẽ run lên, trong lòng càng khắc sâu cảm giác…
… Anh rõ ràng là đang ám chỉ điều gì đó!
“Anh sao lại thế này chứ…” Cam Mật bực bội bóp nhẹ quả anh đào trong tay, rồi hờn dỗi đặt lại vào khay trái cây. “Em không ăn nữa.”
Người này cứ thích nói mấy câu khiến người ta đỏ mặt như vậy.
Giờ cô hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mấy quả trong tay nữa.
“Em đang nghĩ gì thế?” Tống Mộ Chi bật cười, ngón tay thon dài luồn qua mái tóc cô. “Anh nói là anh đã cầm khay trái cây rồi mà.”
Đôi mắt tròn xoe của Cam Mật lập tức trợn lên, quên luôn cả quyết tâm ban nãy phải quay lưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-song-trong-binh-mat-tu-nho/2552760/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.