🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Cam Mật vốn dĩ đang ôm khay trái cây mà Tống Mộ Chi đưa qua, còn định chọn lựa một chút xem có món nào mình thích không. Bữa tiệc vừa rồi rượu qua rượu lại, cô căn bản chẳng ăn được gì, chỉ có thể tranh thủ chạy xuống bếp, nhờ thím Trần nấu cho chút đồ ăn.

Nhưng giờ phút này, vì bị Tống Mộ Chi đang ngồi đó kéo vào lòng, cô lập tức bị đưa về cảnh tượng ban nãy.

Ngón tay cô khẽ nắm lấy quả anh đào, ngay cả động tác dùng khuỷu tay hích anh cũng khựng lại, đôi tai như bị hơi nóng ủ đến phủ lên một tầng sương mỏng.

Gì chứ… lấy rồi?

Anh lấy rồi ư?

Nhưng rõ ràng Cam Mật tận mắt nhìn thấy, ban nãy Tống Mộ Chi hoàn toàn không hề động vào những trái cây trong khay.

Mà khi nãy, lúc bị lật người xuống, cảm giác da thịt dính lấy hơi lạnh khiến cô khẽ run lên, trong lòng càng khắc sâu cảm giác…

… Anh rõ ràng là đang ám chỉ điều gì đó!

“Anh sao lại thế này chứ…” Cam Mật bực bội bóp nhẹ quả anh đào trong tay, rồi hờn dỗi đặt lại vào khay trái cây. “Em không ăn nữa.”

Người này cứ thích nói mấy câu khiến người ta đỏ mặt như vậy.

Giờ cô hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mấy quả trong tay nữa.

“Em đang nghĩ gì thế?” Tống Mộ Chi bật cười, ngón tay thon dài luồn qua mái tóc cô. “Anh nói là anh đã cầm khay trái cây rồi mà.”

Đôi mắt tròn xoe của Cam Mật lập tức trợn lên, quên luôn cả quyết tâm ban nãy phải quay lưng lại với anh, cô nhanh chóng xoay người, ngẩng mặt lên nhìn anh: “Rõ ràng không phải cái khay trái cây!”

“Ồ?” Tống Mộ Chi khẽ siết chặt vòng tay, cúi đầu nhìn cô, giọng điệu trầm thấp, “Vậy em nói xem, anh đang ám chỉ điều gì?”

“Rõ ràng là…” Cam Mật suýt thì buột miệng, nhưng giữa chừng lại kịp thời ngậm chặt miệng lại.

Trời ơi, cái này sao cô nói ra được chứ!

Gương mặt cô bỗng chốc phồng lên, ánh mắt long lanh, hàng mi chớp chớp như thể cô mới là người bị bắt nạt vậy.

“Thôi nào, không trêu em nữa.” Tống Mộ Chi cười khẽ, hơi thở phả lên gò má cô, nhẹ nhàng hôn xuống hàng mi cô, “Sao vẫn như con nít thế này.”

“Rõ ràng là anh nói trước!” Cam Mật ngẩng lên nhìn anh, nghe anh nói vậy thì không chịu được, lập tức phản bác, giọng có chút cao lên: “Em không phải con nít!”

“Anh biết.”

Lần này, Tống Mộ Chi thực sự không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Giọng cười của anh vang lên trong không gian, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ khiến tim cô đập loạn.

Anh cười, men rượu trên gương mặt dần tan đi, ánh mắt lại hiện lên vẻ dịu dàng đến chết người, một nét ôn nhu chỉ dành riêng cho cô.

Cả người anh như một chai rượu vang đỏ ủ lâu năm, hương thơm quyến rũ mà lại nguy hiểm vô cùng.

Ngay lúc Cam Mật đang đỏ bừng mặt mũi, còn chưa kịp thoát khỏi sự mê hoặc của giọng nói trầm ấm ấy, thì lại nghe anh bổ sung thêm một câu.

“Đúng là không phải con nít thật.” Anh cúi sát hơn, chậm rãi nói bên tai cô, “Lúc nãy anh cũng cảm nhận được rồi.”

“…”

Tên này đúng là đồ lưu manh mà!!!

Hơn nữa, cũng vì đã có trải nghiệm thực tế nên anh ta tỏ vẻ rất có hiểu biết.

Cam Mật níu chặt chăn của Tống Mộ Chi, cả người nóng ran, tê dại như bị điện giật, cứ rúc vào trong chăn mà ngọ nguậy, trông chẳng khác nào một con sâu nhỏ.

Cô giãy giụa đòi đi.

Tống Mộ Chi vẫn ngồi bên mép giường, cách một lớp chăn giữ chặt cô lại: “Đã đến rồi, không ở lại thêm chút nữa sao?”

Anh nhàn nhạt nhìn cô, giọng nói trầm thấp, thong thả mà vững chắc, từng lời như đặt thêm trọng lượng: “Dù gì xuống đây một chuyến cũng không dễ dàng gì.”

Nghe xem, nghe xem!

Bây giờ lại chẳng nhắc đến cái bộ dạng dọa nạt ban nãy khi cô tự ý xuống nữa!

Đến khi tính toán cho bản thân thì anh ta lại thoải mái biết bao.

Cam Mật hừ hừ: “Sau này em sẽ không xuống nữa.”

“Ừ.” Tống Mộ Chi gật đầu, “Em không xuống thì anh lên.”

Cam Mật vẫn trùm kín trong chăn, nghe anh nói vậy thì hơi ngẩn người.

Sao cô cứ thấy câu này có gì đó sai sai nhỉ?

Cuối cùng cũng chui ra khỏi chăn, chiếc váy ngủ của cô đã nhăn nhúm.

Bị Tống Mộ Chi kéo lên một cách thô bạo, lại thêm việc tự cô lăn lộn trong chăn, váy đã chẳng còn ngay ngắn gì nữa.

Vốn dĩ tà váy đã ngắn, giờ lại càng trượt lên cao, Cam Mật vội vàng kéo xuống, giả vờ không nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của Tống Mộ Chi đang lặng lẽ quét qua.

Mà có vẻ anh ta cũng chẳng khá hơn là bao.

Lúc nãy, khi bị anh x0a nắn, cô chịu không nổi nên đưa tay bấu vào anh.

Chiếc áo sơ mi vốn rộng rãi của Tống Mộ Chi bị kéo trễ xuống, để lộ một phần lồ ng ngực rắn chắc, mơ hồ mà lại đầy cám dỗ.

Cuối cùng vẫn là anh chủ động giúp cô, cầm lấy một chiếc chăn nhỏ, sợ cô lạnh mà đắp lên người cô, bọc kín mít chẳng chừa kẽ hở nào.

Giữa lúc ấy, ngón tay dài của anh còn lơ đãng lướt nhẹ qua bên hông cô.

Cam Mật khẽ đá nhẹ anh một cái, rồi thoải mái gối đầu lên chiếc gối của anh.

“Đúng rồi, anh Mộ Chi, em định hỏi anh lâu rồi, cuốn thứ sáu của ‘ Lâm Thị Tập Cẩm ’, anh đang tìm nó à?”

Tống Mộ Chi đang bóc một quả quýt hoàng đế cho cô, “Ừm, em cần ngay bây giờ sao?”

“Cũng không hẳn, chủ yếu là luận văn của em đã viết xong rồi, giờ chỉ đang chỉnh sửa. Nếu có thì đúng lúc có thể thêm vào phần kết, không có cũng không sao đâu.”

Nhắc đến chuyện này, cuốn thứ sáu của “ Lâm Thị Tập Cẩm ” đúng là cực kỳ khó tìm.

Tương truyền, khi bộ sách này được lưu truyền lại, vì tập cuối cùng có cất giấu báu vật nên lúc bị phân tán, cuốn thứ sáu đã trở thành mục tiêu săn lùng điên cuồng của những nhà sưu tầm.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có chút tin tức nào.

Không muốn để Tống Mộ Chi bận tâm vì chuyện này, Cam Mật nghĩ lát nữa sẽ hỏi người khác thử xem. Cô nói: “Thôi, dù sao anh cũng đừng cứ mãi lo chuyện của em.”

Dứt lời, cô nhanh chóng chuyển sự chú ý sang một chuyện khác: “Anh không thấy nên quan t@m đến thành quả nỗ lực của em sao? Giờ em đã viết xong luận văn rồi đấy.”

Cam Mật cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng non: “Thế nào, em giỏi chứ?”

Tống Mộ Chi nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô mà ánh mắt tối lại.

“Thật sự rất giỏi.” Anh cúi người xuống, thấp giọng nói: “Giỏi đến mức anh chỉ muốn thu nhỏ em lại, nhét vào túi mang theo bên mình mọi lúc.”

… Chính xác là để làm này làm nọ mọi lúc chứ gì.

Chẳng hạn như bây giờ, Tống Mộ Chi đã bóc xong quýt hoàng đế, nhưng lại không chịu đưa cho cô, nhất quyết muốn tự tay đút vào miệng cô.

Môi Cam Mật bị đầu ngón tay anh chạm vào khiến cô ngứa ngáy, bèn dứt khoát há miệng, trực tiếp cắn lấy ngón tay anh.

Gần như ngay lập tức, cô cảm nhận được sự phản công mạnh mẽ từ anh.

Ánh mắt Tống Mộ Chi tối sầm lại: “Em muốn làm lại lần nữa?”

“Em sai rồi, em sai rồi!” Cam Mật không muốn chịu trận nữa, vừa buông ra định rút lui thì lại vô tình trúng kế của Tống Mộ Chi. Khi cô vừa nghiêng người ra sau, anh liền mạnh tay giữ chặt lấy cô.

Anh trông như thể lại muốn làm loạn, khiến cô xấu hổ đến đỏ bừng, hoàn toàn không thể chống cự: “... Đừng trêu em nữa.”

Ngay khi cả hai đang chìm đắm trong khoảng thời gian riêng tư ngọt ngào—

Bỗng nhiên, hai tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên.

“Cộc cộc.” Hai tiếng, rõ ràng và dứt khoát.

Cam Mật sững sờ đứng yên tại chỗ.

“………”

Anh ấy… có phải quên khóa cửa không?

Cô gái nhỏ bối rối, dùng móng tay cào cào sau lưng Tống Mộ Chi. Anh giữ chặt bàn tay đang nghịch ngợm của cô, lập tức nghiêng mặt về phía cửa, cất giọng: “Đừng vào.”

“Tôi không vào đâu.”

Giọng nói vang lên vô cùng quen thuộc, hình như là dì giúp việc trong nhà họ Tống.

Dì vẫn đứng bên ngoài cửa, nói: “Tôi lên đây để đóng cửa sổ hành lang. Cậu chủ không sao chứ? Vừa rồi tôi đi ngang qua định xuống lầu, hình như phòng cậu có tiếng động rất lớn.”

Có tiếng động thì thôi đi.

Nhưng sao lại là “tiếng động rất lớn”?

Hơi thở của Cam Mật trở nên hỗn loạn, cô tức giận trừng mắt nhìn Tống Mộ Chi.

“Không sao, dì cứ đi ngủ đi.” Tống Mộ Chi chậm rãi mở miệng, giọng điệu thản nhiên: “Chắc là con mèo nhỏ ngoài sân kêu thôi.”

“……”

Sau khi được Tống Mộ Chi đưa về phòng, cuối cùng Cam Mật cũng hùng hổ quay lưng bỏ đi.

Anh dặn cô sau này đừng làm vậy nữa, rất nguy hiểm, rồi tiện thể bảo cô ngủ sớm.

Cô chỉ đáp qua loa cho có lệ, tỏ rõ thái độ chẳng thèm quan tâm.

Chính anh mới là con mèo nhỏ ấy!

Nhớ lại giọng điệu rõ ràng có chút ngập ngừng của dì lúc nãy, Cam Mật đột nhiên cảm thấy có phần không chắc chắn.

Lời giải thích kia… chắc là cũng có lý đi?

Sau khi trở lại phòng, tâm trí cô lúc thì trôi dạt theo hình ảnh Tống Mộ Chi tối nay, lúc lại bị những thước phim ký ức vừa diễn ra không ngừng tua đi tua lại trong đầu.

Thật là sơ suất mà.

Rõ ràng bảo là sẽ về sớm, vậy mà đến khi thực sự về phòng rồi, cô lại hoàn toàn không tài nào ngủ được.

Cam Mật chỉ cảm thấy khóe mắt mình nóng hừng hực.

Sự trống rỗng khi trở về với thực tại khiến cô vô cùng nhớ vòng tay của Tống Mộ Chi.

Đêm đó, cô ngủ không ngon giấc.

Sáng hôm sau, khi Cam Mật bị chuông báo thức đánh thức, cô cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn.

Cô lơ mơ đi vào phòng tắm, định rửa mặt cho tỉnh táo một chút.

Bỗng nhiên, cô cảm giác hai bên người có gì đó căng lên, độ phồng không đều nhau.

Cô khựng lại, nhẹ nhàng kéo áo lên.

Trong gương, trên làn da trắng mịn như tuyết, những dấu vết in hằn rõ ràng.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.