Văn Túc không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chiếc nhẫn hồi lâu, sau đó ngước mắt lên hỏi: "Pháp bảo này chỉ vào được một người thôi sao?"
Thẩm Quân Ngọc nhìn đôi mắt đen kịt lúc này đặc biệt thâm thúy của Văn Túc, trong lòng lấy làm lạ.
Nhưng sau đó y vẫn từ tốn giải thích: "Cũng không phải, pháp bảo này cho phép tối đa ba người vào cùng một lúc. Chỉ là ta nghĩ việc tu hành không thích hợp bị người khác quấy rầy, cho nên ta mới muốn để Văn huynh một mình vào trong trải nghiệm trước."
"Dù gì cậu cũng là ma tu trời sinh, chắc hẳn sẽ lĩnh ngộ lợi ích của nó dễ hơn ta."
Lúc Thẩm Quân Ngọc nói những lời này, ngữ điệu kiên nhẫn và ôn hòa, Văn Túc nghe mà nhất thời không biết phải nói gì.
Nếu người khác nói như vậy, hắn sẽ chỉ cho rằng đối phương hoặc là có ác ý, muốn lừa hắn một mình vào pháp bảo này để giết hại, hoặc là dùng hắn để dò đường.
Nhưng khi Thẩm Quân Ngọc nói ra lời này, hắn lại không hề nghi ngờ gì lòng chân thành của Thẩm Quân Ngọc.
Trầm mặc một lúc, Văn Túc nói: "Ta cũng chưa từng vào trong này, hay là chúng ta đi cùng nhau đi. Dẫu sao trước giờ ta tu hành cũng không sợ bị làm phiền."
Văn Túc đã nói vậy rồi, tự nhiên Thẩm Quân Ngọc không còn lý do gì để từ chối, y cười khẽ một tiếng rồi nói: "Được, vậy Văn huynh lại gần đây đi."
Văn Túc nghe lời bước lại gần.
Thẩm Quân Ngọc lần nữa đưa tay ra nhẹ nhàng nắm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-trung-sinh-vao-cai-dem-hoa-ly-voi-truc-ma-kiem-ton/2867594/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.