Phía trên ao linh trì, hơi nước bốc lên, sương trắng dày đặc.
Thẩm Quân Ngọc bước tới cạnh bờ, quét mắt nhìn trong ao, chợt sững người.
Văn Túc c** s*ch quần áo chỉ chừa lại chiếc q**n l*t đơn bạc, nửa thân trên tr*n tr** chắc khỏe đang nhắm mắt ngồi giữa ao linh trì.
Nước trong ao linh trì gợn sóng lăn tăn, tóc Văn Túc đổ dài như thác nước, nhỏ giọt xuống bờ vai trắng ngần lạnh lẽo, thân thể bốc lên ma khí đen đỏ, gió nhẹ thổi qua, lọn tóc uốn lượn xõa tung bồng bềnh tạo nên những vòng gợn sóng lả lướt.
Mặc dù ngũ quan của Văn Túc lúc này rất bình thường, nhưng dáng vẻ ngồi ngay ngắn đó không hiểu sao lại có một vẻ đẹp gợi cảm cấm dục.
Thẩm Quân Ngọc lặng lẽ nhìn một lúc, khẽ mỉm cười, suy nghĩ một chút, y cũng không làm phiền Văn Túc, liền đưa tay cởi áo ngoài cất vào nhẫn trữ vật, chỉ để lại bộ đồ lót trắng tinh, bước xuống ao linh trì.
Y tìm một nơi cách xa Văn Túc nhất để không làm phiền Văn Túc, rồi bắt đầu thăng cấp.
Động tác bước xuống nước của Thẩm Quân Ngọc rất nhẹ, nhưng những gợn sóng chậm rãi dập dờn của nước vẫn kinh động đến Văn Túc ở giữa ao.
Văn Túc lặng lẽ mở mắt ra, nhìn về phía bờ ao cách đó không xa, hắn thấy Thẩm Quân Ngọc cũng đang ngồi trong ao, nửa người chìm trong nước, xung quanh có một số thiên tài địa bảo bổ trợ linh khí nổi dập dềnh trên mặt nước.
Ánh mắt Văn Túc khẽ động, đang định lên tiếng thì đột
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-trung-sinh-vao-cai-dem-hoa-ly-voi-truc-ma-kiem-ton/2867595/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.