“Chuyện gì?”
Giây phút nghe được giọng nói kia Nhâm Lê đã thầm nghĩ không tốt, người nghe lại là Y An.
“Nói chuyện.”
Đầu điện thoại bên kia, Y An lạnh lùng nói.
Trên trán Nhâm Lê tức thì chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh.
“Em muốn hỏi… A Tu có ở đấy không?”
Bên kia im lặng một hồi, mới nghe thấy Y An nói:
“Anh ta không có đây, có chuyện gì không?”
“À… Chính là gần đây có một triển lãm được tổ chức, nghe nói bên trong có một khối ngọc lai lịch không rõ ràng, em muốn tìm A Tu hỏi một chút về tin tức của khối ngọc kia.”
Trước mặt Y An, Nhâm Lê chỉ có bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời.
“Anh biết rồi.”
Y An bật ra mấy chữ, liền cúp điện thoại, để lại Nhâm Lê ngơ ngác nắm chặt di động mà hối hận.
Sao lại nghĩ đến chuyện gọi điện thoại cho A Tu… Nhưng mà A Tu có điện thoại di động vốn đã là một chuyện rất kỳ lạ, càng kỳ lạ hơn chính là vì sao di động của A Tu lại ở chỗ của Y An chứ…
Chẳng lẽ…
Nhâm Lê lắc đầu, cố gắng xóa bỏ suy nghĩ kỳ lạ vừa nảy ra trong đầu mình.
“Cô xây cho ngươi một tòa Trích Tinh Thai (đài hái sao),để ngươi mỗi ngày có thể nhìn thấy ánh sáng của những ngôi sao, được không?”
“Không thể.”
“Vì sao?”
“Vương thương yêu con dân trong thiên hạ, không thể hao tiền tốn của khiến con dân lầm than.”
Lần này giọng nói không rõ ràng như lần trước, nhưng Nhâm Lê vẫn có thể nghe rõ từng từ một.
“Hi Hi!”
Nhâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-trung-chuyen-tu-vong/2276740/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.