Không để ý đến những tiếng mắng chửi phía sau, tôi đi thẳng vào căn phòng trước đây từng được dùng làm kho chứa đồ trong sân nhỏ. Đóng sầm cửa gỗ lại, tiếng động vang dội át đi cả những âm thanh giận dữ bên ngoài.
Dùng quá nhiều sức, bả vai đau nhói, tôi nhăn mặt, chợt thấy hối hận vì đã trút giận lên chính mình chỉ vì người đàn bà bên ngoài.
Ngồi xuống tấm đệm bông cũ rách trên giường, tôi tranh thủ ánh sáng lọt qua cửa sổ mà nhìn vai mình. Vai phải đã bầm tím một mảng lớn, trông có phần đáng sợ. Tôi thử cử động nhẹ, vừa âm thầm nguyền rủa người đàn bà nhà họ Dương đã đuổi theo tôi cả đoạn đường còn đập vào vai tôi, vừa xoay người nằm xuống.
Vết thương không nghiêm trọng, chỉ cần vài ngày là sẽ tự khỏi. Điều đáng tiếc nhất là túi bánh bao—bị rơi lại khi tôi cuống cuồng tìm đường trốn. Đáng lẽ tôi đã quay lại nhặt, vì chỗ đó đủ để tôi sống yên ổn thêm vài ngày.
Nhưng ngay lúc tôi vừa ngoảnh đầu, tôi đã thấy bà ta giẫm mạnh lên túi bánh bao, biến nó thành một đống méo mó. Cũng bởi vì quay đầu do dự mà tôi bị bà ta đập thêm một cú đau điếng.
Thật đáng tiếc. Nhưng ngày mai tôi vẫn sẽ quay lại xem thử nó còn ở đó không… Tôi mơ màng cuộn người lại. Nếu nó vẫn còn, tôi sẽ mang về cho Đại Hoàng ăn.
Dù sao thì, trong ngôi nhà này, Đại Hoàng cũng chỉ hơn tôi một chút. Một con ch.ó giữ nhà, nhưng ngay cả bữa ăn cũng không được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/treo-cao/2358854/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.