Tin tức về lễ tang của Kỳ Hằng lên thẳng trang nhất. May mắn là chuyện con trai út của ông đưa tình nhân đi nghỉ dưỡng không bị phanh phui ngay sau đó, nếu không Tô Kiến Thanh hẳn đã xấu hổ đến mức muốn nhảy xuống xe chạy trối chết.
Trên trang báo, cô đọc được đôi dòng tóm tắt về cuộc đời Kỳ Hằng, sáu mươi năm của một con người, gói gọn trong vài câu chữ ngắn ngủi.
Phía dưới, những lời bình luận toàn là biểu tượng ngọn nến, bày tỏ niềm tiếc thương. Đối diện với cái chết, ngay cả những người xa lạ cũng có thể thấy xót xa.
Cô từng nghe vài lời đồn đoán về mối quan hệ căng thẳng giữa Kỳ Chính Hàn và cha mình. Nhưng dù thế nào đi nữa, đó vẫn là người đã sinh thành và nuôi dưỡng anh.
Đột nhiên, cô nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ, liền hỏi: “Nếu em chết, anh có khóc không?”
Kỳ Chính Hàn tỏ vẻ tò mò, ngược lại hỏi: “Sao em lại chết?”
“Không biết nữa.” Tô Kiến Thanh lắc đầu. “Chỉ là bất chợt nghĩ đến cảnh tượng trong đám tang của mình. Nghĩ tới nghĩ lui, chắc cũng chỉ có cha mẹ là sẽ khóc vì em thôi.”
Câu nói này vốn không mang ý nghĩa sâu xa, nhưng vừa thốt ra, cô đã cảm thấy nỗi chua xót len lỏi trong lòng. Rốt cuộc, con người sống trên đời vì điều gì?
Như nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh thong thả nói: “Quan trọng nhất là biết tận hưởng hiện tại, có những chuyện càng nghĩ nhiều càng không tìm ra ý nghĩa, chỉ khiến bản thân thêm hao mòn.”
Thỉnh thoảng, cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-choi-duoi-anh-trang-hoai-nam-tieu-son/2724495/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.