Tô Kiến Thanh đang sắp xếp đồ đạc trong nhà, nhìn đống đồ ăn vặt trước mắt mà đau đầu. Tất cả chỗ này đều là Thịnh Yến mua cho cô. Khi Vương Doanh Kiều vừa mất, cậu không nói gì nhiều mà chỉ lặng lẽ gửi đồ sang đây. Cậu nhắn qua WeChat: [Tâm trạng không tốt thì ăn chút gì đó đi ^_^. Em lấy nhân cách ra đảm bảo, tất cả những món ăn vặt ngon nhất thế gian đều được gói hết bên trong.]
Nhưng thời gian Tô Kiến Thanh ở Yến Thành chẳng còn bao lâu, hơn ba tháng trôi qua, cô cũng chỉ mới ăn hết hai gói chocolate.
Suy nghĩ một lúc, cô bỏ tất cả đồ ăn vào thùng hàng cần gửi đi.
Sau đó, cô gọi cho Thịnh Yến. Giờ cô đã quen dần với việc gọi tên cậu: “Dĩ Hàng, chị chuyển nhà rồi. Sau này sẽ ở lại Thân Thành lâu dài, chị gửi địa chỉ nhà mới cho em nhé.”
Giọng nói của Thịnh Yến vẫn nhẹ nhàng, trong trẻo như mọi khi: “Được, được, lần sau khi quay phim em sẽ tranh thủ ghé qua thăm chị.”
Tô Kiến Thanh gật đầu: “Ừ.”
Cô nói: “Tạm biệt.”
Thịnh Yến: “Bye bye.”
…
Thỉnh thoảng, Giang Liễm vẫn gửi video của mèo con cho Kiến Thanh, báo rằng bé mèo ở chỗ cô ấy rất ngoan.
Tiểu Thanh của ngày trước đã trở thành Tiểu Mãn của hiện tại. May mà nó không nhận chủ, ai cho ăn thì bám theo người đó, không động lòng, không vướng bận, thật tự do tự tại.
Kỳ Chính Hàn vẫn bận rộn như mọi khi, dù là trong những ngày hẹn hò của họ. Thoáng cái đã đến ngày đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-choi-duoi-anh-trang-hoai-nam-tieu-son/2724501/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.