Edit: Khanh Lam Gió đêm rít qua ngoài cửa sổ, lá cây bị cuốn xoáy, va vào nhau phát ra âm thanh xào xạc. Trong bóng đêm dịu nhẹ, cô nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng gợi cảm của cậu, hơi thở hai người quấn vào nhau. Giây tiếp theo, hàng mi dài của chàng trai khẽ run, cậu chậm rãi mở mắt. “…” Trong khoảng không như xoay chuyển, cô nhìn thấy đồng tử nâu sẫm của cậu, như những đợt sóng dữ dội cuộn trào, từng lớp từng lớp cuốn lấy người ta. “… Làm gì vậy?” Giọng cậu còn vương chút ngái ngủ, ánh mắt mơ hồ chưa hoàn hồn. Kỷ Yên buột miệng: “Cậu không nhìn ra là tớ đang sàm sỡ cậu à?” Nói cho đã mồm lúc đó thôi, còn hậu quả thì chẳng thèm quan tâm. Trình Diệp bình thản gật đầu, đôi mày tinh tế như tranh vẽ khẽ nhướng, ánh mắt sâu thẳm kia khóa chặt lấy cô, dần ánh lên tia sáng vừa sâu vừa nóng bỏng. Này là sao vậy? Lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, bị cậu nhìn đến cả da đầu tê dại. Kỷ Yên khẽ l**m môi, bật dậy nhanh như chớp, hai tay quạt phành phạch hai bên má: “Ờ… cái đó, tớ đùa thôi, vừa rồi chỉ giúp cậu đuổi muỗi thôi mà.” Trình Diệp day trán, cũng chẳng buồn vạch trần câu “mùa này làm gì có muỗi” kia, chỉ hỏi: “Chép xong bài làm sai chưa?” Tên này đúng là kiểu chỉ ăn mềm không ăn cứng. Nghe vậy, cô lập tức đáp: “Rồi, tay tớ sắp mềm nhũn luôn rồi đây này.” Cô làm bộ hờn dỗi, liếc mắt nhìn cậu, vươn ngón tay trắng muốt chọc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/2994644/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.