Khương Tử Hân tựa vào vai Từ Kiêu, lướt điện thoại một lúc, thấy anh vẫn không mở mắt bèn nhéo anh một cái: “Rốt cuộc anh bị sao vậy?”
Từ Kiêu điều chỉnh tư thế: “Để anh nghỉ một lát.”
“Được thôi, anh nghỉ đi, em đi đây.”
Từ Kiêu tặc lưỡi: “Vừa mới đến đã đòi đi, còn chưa kịp ngồi nóng ghế. Không thể ở lại nghỉ ngơi với anh một lúc sao?”
“Ở đây thì nghỉ ngơi kiểu gì? Sao anh không về nhà? Trước khi lên máy bay anh còn nhắn tin cho em, làm em phải đi làm tóc nữa đó. Kết quả là vừa đến trước cửa căn hộ của anh thì anh lại bảo đến Chi Tử Hoa.” Khương Tử Hân ngay cả trách móc cũng mang theo chút nũng nịu, “Không được đâu nhé, vì anh mà em chạy ngược chạy xuôi, tối nay anh phải đưa em đến Phỉ Nhĩ ăn món Pháp. Đặt bàn ở Phỉ Nhĩ khó lắm đó.”
Từ Kiêu cũng từng nghe qua về độ hot của Phỉ Nhĩ, nhưng không hiểu sao cô ấy lại mê mẩn đến thế, cũng không hiểu vì sao phải mất vài tiếng đồng hồ để ăn một bữa tối được thổi phồng nhiều hơn thực chất. Chỉ vì mấy loại gia vị và miếng sườn cừu đắt gấp mấy lần ngoài thị trường sao? Thứ lỗi cho anh, người phàm ăn hoa, chẳng biết thưởng thức cái đẹp. Với vị giác của anh, nó chẳng khác gì đồ ăn của dì giúp việc nấu ở nhà hay của mấy nhà hàng Tây bình dân.
Tất nhiên, nếu anh nói thẳng ra điều này, chắc chắn sẽ bị cô ấy cười nhạo, nên đành dỗ dành: “Anh có nói là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/troi-sinh-da-tinh-nhat-linh-cuu-luc/2716316/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.