Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Quốc khánh, Lam Thành đón một đợt không khí lạnh dữ dội.
Sau một đêm mưa gió ào ào, những hàng cây trong sân bị hơi lạnh tưới đẫm, lá rụng tứ tán: cái thì dính vào góc tường, cái thì kẹt trong kẽ gạch xanh, cái lại tùy hứng ngâm mình trong những vũng nước nhỏ đọng lại.
Từ Kiêu khoác một chiếc hoodie xám, nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, đột nhiên hắt xì một cái.
“Trời ơi, mặc thêm đi, cảm lạnh thì chỉ có khổ thôi.” Dì Thôi trong nhà gọi với ra.
Từ Kiêu vươn vai, vừa định bước vào trong thì Từ Thịnh Khải, người vừa kết thúc buổi tập thể dục sáng, đẩy cửa sân bước vào.
“Chú hai.”
Từ Thịnh Khải ừ một tiếng: “Vừa gõ cửa phòng con mà không thấy động tĩnh, giờ mới dậy à?”
“Con dậy từ sớm rồi, chỉ là sợ chú bắt con đi chạy cùng thôi.”
“Con còn dám nói, còn trẻ mà lười vận động.”
“Chú chăm thể dục thể thao thế mà vẫn có bụng bia đó thôi?”
“Thằng nhóc thối,” Từ Thịnh Khải quất khăn tắm về phía anh, “Chú mà không tập thì bụng còn lớn hơn nữa.”
Từ Kiêu nhanh nhẹn né tránh, cười khoác vai ông. Trong công ty Từ Thịnh Khải luôn ra oai, nhưng khi đứng cạnh cháu trai thì lại thấp hơn nửa cái đầu. Ông cũng để mặc cho anh dắt đi, đến khi đổi giày ở cửa mới đẩy anh ra: “Tránh ra, người chú đầy mồ hôi.”
Dì Thôi bưng ra một dĩa sủi cảo chiên, gọi mọi người ăn sáng, còn Từ Thịnh Khải thì lên lầu tắm rửa. Một lát sau, Từ Thịnh An
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/troi-sinh-da-tinh-nhat-linh-cuu-luc/2716317/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.