Gió bên ngoài dần ngớt, Từ Kiêu lái xe đi thêm một đoạn, rồi lại gặp đèn đỏ.
Anh nhẹ nhàng đạp phanh, chìm vào suy nghĩ.
Những gì Trần Hạ nói chính là vấn đề khiến anh băn khoăn suốt thời gian qua: từ chức, hay không từ chức? Nếu không từ chức vì giận dỗi, một là tự vả vào mặt mình, hai là tự chuốc thêm rắc rối, sau này không tránh khỏi phải chạy qua chạy lại giữa hai bên. Nhưng nếu từ chức, anh sẽ phải đội cái mũ “tự nhận lỗi”, trở thành trò cười trong công ty. Những năm qua anh chẳng làm được gì ra hồn đã đành, giờ còn để lại một mớ hỗn độn cho người khác thu dọn, thực sự khiến anh khó lòng chấp nhận.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh quyết định mặt dày xin một cơ hội cho bản thân: Dự án thôn Thạch Lâm đã đổ bể, bằng mọi giá, anh phải hoàn thành dự án Lư Thành. Nhưng từ nhỏ đến lớn, anh hiếm khi mềm mỏng trước mặt ba mình, nên không biết làm thế nào để xuống nước, cũng không chắc mình có thể nhún nhường đến mức nào.
May thay, cấp dưới cũ của anh lại có suy nghĩ tương tự. Nghĩ đến đây, anh bật cười. Cách gọi này có chút buồn cười, nhưng cũng chính xác. Chính xác hơn thì, cô là người đầu tiên thẳng thắn chỉ ra rằng anh nên ở lại Thịnh An, đồng thời cũng là người ủng hộ anh. Điều này khiến anh cảm thấy như tìm được đồng minh: “Dựa vào sự hiểu biết của cô về ba tôi, ông ấy có cho tôi thêm một cơ hội không?”
Trần Hạ không dám nhận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/troi-sinh-da-tinh-nhat-linh-cuu-luc/2716330/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.