Cổng biệt thự mở ra rồi đóng lại, Từ Kiêu tắt máy, xuống xe, liền thấy Phát Tài chạy lon ton về phía mình.
Anh cúi xuống bế nó lên, bước vào nhà, thay giày, tiện tay lấy khăn lau sạch chân cho nó. Tôn Như Phi đi tới nhắc nhở: “Mọi người đang đợi cậu đấy, chuẩn bị ‘tam đường hội thẩm’ đi.”
“?”
Anh chẳng hiểu gì, bước vào phòng khách, thì thấy tất cả đều đang ngồi ngay ngắn trên sofa.
“Ối.” Anh giật mình. “Giờ này rồi mà mọi người chưa buồn ngủ hả?”
Bà Ôn Lệ Chân nhìn bộ dạng vui vẻ của anh: “Trông con có vẻ rất vui?”
“Vui chứ.”
“Đi ăn với ai?”
“Bạn.”
“Bạn trai hay bạn gái?”
“Bạn thân.” Anh xoa đầu Phát Tài, nhìn sang Tôn Như Phi, chị ngồi trên sofa với vẻ mặt như bắt được nhược điểm của anh. Rồi anh nhìn qua bên cạnh, ba và chú hai vẫn giữ sắc mặt bình thản, chỉ có mẹ là đầy tò mò: “Bảo sao con phải học cấp tốc với dì Thôi, thì ra là để lấy lòng cô gái nào đó.”
Anh sững người, quay sang dì Thôi, bà Ôn Lệ Chân đã tiếp lời: “Tự con để lộ đấy nhé.”
“Bà chủ.” Dì Thôi có chút ngại ngùng. “Thật ra tôi cũng không thấy rõ lắm.”
“Không sao, chẳng phải có người thấy rõ rồi à?” Tôn Như Phi đổ thêm dầu vào lửa. “Từ Kiêu, cậu giỏi thật đấy, chạy đến trước mặt người ta lấy lòng, dũng khí đáng khen.”
“Chị đúng là cái gì cũng biết nhỉ?”
“Đang nỗ lực để biết mọi chuyện mà.”
Chị cười đắc ý, bà Ôn Lệ Chân lại càng chắc chắn chuyện này có vấn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/troi-sinh-da-tinh-nhat-linh-cuu-luc/2716356/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.