Cuộc trò chuyện trong phòng họp dần đi đến hồi kết, Trần Hạ và vị cán bộ thôn vừa về nhà một chuyến lần lượt quay lại.
So với lúc trước, bầu không khí đã hòa hợp hơn nhiều. Tổng giám đốc Chư bắt đầu nói về cậu con trai vẫn đang học lớp 12 của mình: “Thành tích kém không phải dạng vừa đâu.”
“Xếp hạng dưới 100 toàn khối mà còn kém à? Trước đây tôi còn toàn đứng cuối lớp đây này.”
“Cậu học trường Nhất Trung Lam Thành, với Nhất Trung Ngô Thành khác xa một trời một vực.” Tổng giám đốc Chư cười nói. Từ Kiêu cũng phối hợp tán gẫu đôi câu, chẳng mấy chốc, mọi người đều đứng dậy, chuẩn bị lên núi khảo sát mỏ. Ra đến bãi đất trống, theo thói quen, Từ Kiêu đi về phía ghế lái, nhưng bị Trần Hạ nhắc nhở mới đổi hướng. Tổng giám đốc Chư thấy vậy bèn nói: “Tiểu Trần lái à? Thôi, lên xe chúng tôi đi.”
“Không sao, để cô ấy lái nhiều một chút cho quen tay.”
Tổng giám đốc Chư mỉm cười, Trần Hạ thì nhanh chóng lên xe, khởi động, theo sát xe của Vương Thành phía trước.
“Thương lượng thế nào rồi?”
“Họ vẫn muốn chia mỏ, anh không đồng ý. Đã được đằng chân còn muốn lân đằng đầu. Anh chỉ mượn quan hệ của ông ta, chứ không phải sợ quan hệ của ông ta.” Từ Kiêu mắng cả mình lẫn Vương Thành, “Mắt anh cũng mù rồi, lâu nay không nhìn ra ông ta đúng là loại gió chiều nào theo chiều ấy.”
Trần Hạ nói: “Không đồng ý là đúng, dù gì họ cũng đang thử chúng ta. Cuối cùng hiệu quả ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/troi-sinh-da-tinh-nhat-linh-cuu-luc/2716369/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.