Việc ẩn mình ngày càng khó khăn.
Ánh Tuyết phải dùng kỹ năng hack của mình để tạo ra các tín hiệu giả, các 'bóng ma' điện tử đánh lừa drone. Việc này tiêu tốn năng lượng và rất nguy hiểm, vì nó tạo ra 'dấu vết' trong mạng lưới.
`- Chúng ta phải nhanh lên.` Ánh Tuyết nói, giọng căng thẳng. `- Càng ở đây lâu, càng dễ bị phát hiện.`
Tiếp tục di chuyển, lần theo con đường Ánh Tuyết đã vạch ra. Qua những con hẻm tối, qua những khu chợ đêm vắng vẻ, qua những cây cầu cũ kỹ bắc qua dòng sông ô nhiễm. Mỗi bước chân đều là một canh bạc.
Cuối cùng, chúng tôi đến được khu vực nhà máy điện ngầm cũ. Nằm tách biệt khỏi khu dân cư, chỉ là một tòa nhà bê tông khổng lồ đổ nát giữa vùng đất hoang. Không có ánh đèn, không có dấu hiệu sự sống. Chỉ có sự im lặng và lạnh lẽo.
Lối vào chính là một cánh cửa thép dày đặc. Khóa chặt. Hệ thống an ninh trông cũ kỹ, rỉ sét, nhưng đèn cảm biến nhỏ vẫn nhấp nháy yếu ớt. Nó vẫn hoạt động.
Ánh Tuyết tiến đến. Tôi cảnh giới, mắt không rời khỏi các góc tối xung quanh, lắng nghe mọi tiếng động. Cô ta lấy bộ công cụ ra. Bàn tay thon dài thoăn thoắt trên ổ khóa vật lý cũ kỹ. Đồng thời, thiết bị hack của cô ta hoạt động, dò tìm hệ thống điện tử bên trong. Tiếng lách cách rất khẽ của ổ khóa. Tiếng bíp bíp yếu ớt từ thiết bị.
Căng thẳng. Tột độ. Chỉ một sai lầm nhỏ...
Và rồi... một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724442/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.