Dì Tưởng nhìn vẻ mặt của Tào Kiều Kiều, không giống như đang đùa.
Tào Kiều Kiều bước xuống giường, gọi một tiếng “Người đâu”, hai nha hoàn Thanh Đại và Hồng La đang chờ bên ngoài liền bước vào.
Tào Kiều Kiều lê đôi dép, phân phó:
“Hồng La, giúp ta thay y phục và chải đầu. Dì Tưởng, người đi nói với cha ta, hôn sự này, chúng ta hủy bỏ, cứ nói ta sẽ đến sau. Thanh Đại, ngươi cũng đi, có chuyện gì thì truyền lại cho ta.”
Dì Tưởng và Thanh Đại đều là những người trầm ổn, đáng tin trong viện của nàng. Hai người họ đi thì cha Tào chắc chắn sẽ tin rằng nàng không nói đùa.
Quả nhiên sau khi dì Tưởng và Thanh Đại truyền lời ở tiền sảnh, ban đầu Tào tướng quân còn không tin, nhưng sau khi xác nhận nhiều lần mới biết Tào Kiều Kiều thực sự nghiêm túc.
Tào Kiều Kiều thay y phục và trang điểm với tốc độ nhanh nhất, sau đó thong thả đến tiền sảnh.
Chắc chắn là Tề Tuyên chưa đến để nạp sính lễ. Lễ vật này trả lại sớm, đợi đến khi Tề Tuyên muốn làm loạn thì mọi chuyện đã thành sự thật rồi. Hắn cũng không thể chỉ vì sĩ diện mà ép nàng phải gả cho hắn, đúng không? Càng làm lớn chuyện càng tốt. Như vậy thì cả đời này Tề Tuyên sẽ không cưới nàng nữa. Nhưng Tào Kiều Kiều tin rằng, không cần nàng làm ầm ĩ, ngày mai cả kinh thành đều sẽ biết chuyện.
Trên hành lang dẫn đến tiền sảnh, Tào Kiều Kiều gặp đại di nương Vương Hạnh.
Vương Hạnh gọi một tiếng “Đại tiểu thư”, sau đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-tai-gia-khong-ty-o/2769512/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.