Tên cao kều từng chịu thiệt dưới tay Tào Kiều Kiều, giờ cầm dao găm, rón rén tiến lại gần, sợ nàng lại tung cú đá vào hạ bộ thì đời hắn coi như xong.
Hắn đến gần, lia dao một cái, rạch một đường trên cánh tay Tào Kiều Kiều. Chiếc áo sáng màu lập tức nhuộm đỏ bởi máu, hắn thấy nàng thực sự không đánh trả thì mới yên tâm.
Tào Kiều Kiều đau đến mức ôm lấy vết thương, sắc mặt lộ vẻ thống khổ. Người đàn ông mắt xanh lam lạnh lùng kia cũng mím chặt môi, cố nhẫn nhịn. Nếu hai tên kia dám làm quá đáng thêm chút nữa, hắn sẽ bất chấp bại lộ thân phận mà giết chết chúng.
Tào Kiều Kiều thầm nghĩ, bị ngã thì nàng từng trải qua, nhưng bị dao cứa thế này thì là lần đầu. Lúc dao rạch xuống, như có băng đá lướt qua da thịt, đau rát tận xương. Tuy nàng theo bản năng che vết thương, nhưng ánh mắt không rời tên lùn kia.
Tào Kiều Kiều lạnh lùng hỏi:
"Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?"
Tên lùn cười dâm tà:
"Còn thế nào nữa? Dĩ nhiên là đưa ngươi đi theo bọn ta."
Giờ nếu muốn chạy, Tào Kiều Kiều vẫn có thể thoát, nhưng nếu bỏ lại Mạnh Hổ, e rằng sẽ không thể tìm được đứa bé nữa. Dù Tề Tuyên địa vị cao, nhưng lại không nắm thực quyền điều động binh lính, chỉ có thể nhờ nha môn để ý hơn mà thôi. Nếu nàng gặp chuyện, phụ thân nhất định sẽ phát cuồng lên mà tìm kiếm. Với thế lực của ông, hai tên này sớm muộn cũng bị bắt.
Nàng chỉ có thể đi theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-tai-gia-khong-ty-o/2775256/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.