Liễu Vân Sương nghe đến đây thì hết chịu nổi. Cô ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào anh ta, từng chữ cứng rắn, rõ ràng:
"Thôi đủ rồi! Đất đai là của tôi, tôi có quyền quyết. Đội trưởng, viết giấy đi ạ!"
"Được!" – Trương Trường Minh gật đầu, không giấu nổi vẻ hài lòng. Anh ta thích người làm việc dứt khoát như vậy, chứ không phải loại miệng thì đạo lý, tay thì lén lút như Hứa Lam Hà.
"Cô không nghe tôi, sau này hối hận đừng trách!" – Hứa Lam Hà hất tay áo, mặt giận đỏ gay, vênh váo bỏ đi như thể mình là người bị tổn thương ghê gớm lắm.
Liễu Vân Sương chẳng thèm quay đầu nhìn lấy một cái. Cô ký tên, lăn vân tay đầy đủ. Xong đâu đấy, mọi thứ đã rõ ràng như ban ngày.
Cô chọn phần đất ở phía Đông, sát nhà mình, tổng cộng mười hai mẫu – một diện tích không hề nhỏ. Trong lòng đã bắt đầu tính chuyện sang năm trồng trọt ra sao. Chỉ nghĩ đến thôi mà đã thấy rạo rực.
Những người còn lại, chẳng ai dại gì mà từ bỏ ruộng lúa, ai nấy đều âm thầm chép miệng. Có người còn nói thầm:
"Liễu Vân Sương đúng là dở hơi, ruộng tốt không giữ, lại đòi lấy đất khô phía Đông."
Nhưng cô chẳng bận tâm. Người ta chỉ nhìn thấy hiện tại, đâu ai biết được tính toán lâu dài của cô.
Việc bốc thăm và chia đất mất kha khá thời gian, người đại diện cho mỗi nhà phải lên làm giấy tờ. Không khí thì lạnh buốt, việc đo đạc lại tốn công, thế mà cũng phải mất năm ngày mới hoàn tất.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-thap-nien-80-nguoi-mo-ac-doc-khong-muon-lam-tot-thi/2786251/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.