Trong tay còn ít tiền, cũng không cần quá thắt lưng buộc bụng. Phiếu thì không còn bao nhiêu, muốn đổi thêm cũng không đáng. Để sau rồi tính. Qua Tết, lên huyện thành một chuyến, tiện thể mua cái đồng hồ đeo tay – cái đó nhất định phải có. Còn bao nhiêu việc phải lo, không thể chỉ trông vào mắt trời để đoán giờ mãi được.
"Vâng ạ. À mẹ, mấy ngày này mình đừng ăn rau tươi nữa, để dành bán lấy tiền đi. Tết đến, khối người mua đấy."
Quả đúng là như vậy. Người Hoa Hạ từ xưa đã xem trọng cái Tết. Dù có đói quanh năm, Tết đến cũng ráng sắm chút thịt, manh áo mới. Mà đội sản xuất gần đây lại chẳng thấy ai bàn chuyện thịt Tết, cũng không thấy lợn xuất chuồng. Lũ lợn béo chắc bị đưa đi từ lâu rồi.
Liễu Vân Sương đoán không sai. Ngoại trừ lợn nái giữ lại để gây giống, thì tất cả đều đã được đưa đến lò mổ. Năm nay thiên tai, đội không cắt phiếu của dân, lại còn phát thêm vài loại phiếu thiết yếu – đường, thịt, diêm...
Cô vừa nhận phiếu từ đội trở về, vừa ra tới cổng thì gặp ngay Đỗ Nhược Hồng.
"Ơ, chị dâu, hôm nay chị không ra ngoài sao?"
"Ra làm gì?" – Đỗ Nhược Hồng giọng mỉa mai – "người ta cưới hỏi, liên quan gì đến chị? Không việc gì phải đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta."
Liễu Vân Sương bật cười. Đúng là lời Đỗ Nhược Hồng thì chẳng ai bắt bẻ nổi.
"Em lĩnh đồ rồi đấy chị à," – cô vỗ vỗ vào túi vải, giọng đầy đắc ý –
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-thap-nien-80-nguoi-mo-ac-doc-khong-muon-lam-tot-thi/2786252/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.