Edit: Nguyệt Dao.
Beta: Mun chiêu nghi.
Ngay từ đầu Cam Ninh đã biết khoảng cách giữa mình và Chung Duy Cảnh rất xa, xa đến mức cô luôn cho rằng mình chỉ có thể đứng một góc nhìn trộm anh.
Lần đầu tiên nhìn thấy Chung Duy Cảnh đúng lúc là mùa đông, năm đó bà ngoại qua đời cô không thể không bỏ học, theo người thân vào thành phố này làm việc.
Hôm đó đã qua thời gian cơm trưa, Cam Ninh dọn dẹp xong thì vào phòng ăn chuẩn bị ăn cơm.
Bên cạnh cô là một người con trai, thoạt nhìn rất nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, người con trai kia nhìn cô cười một cái, rất đẹp trai, thật sự chỉ là “đẹp trai” mà thôi.
Cô không ngốc, chỉ là mọi người không biết mà thôi.
Lúc rời đi người kia gọi cô lại, lấy thuốc từ trong cặp ra đưa cho cô.
Lúc đầu Cam Ninh không nhận, nhưng cô bất giác đỏ mặt.
Đang do dự xem nên từ chối thế nào thì cô vô tình thấy anh nhìn về người phía sau, cô bình tĩnh lại, nhận lấy, nhỏ giọng nói cảm ơn.
Người kia là giáo sư có tiếng ở trường này, dù là Cam Ninh mới đến không bao lâu cũng biết một chút chuyện của ông.
Buổi tối trong nhà trọ dành cho công nhân, Cam Ninh ngồi trên giường với cái chân bị bỏng, sau khi cẩn thận lau khô mới lấy thuốc từ trong ngăn kéo ra, nhìn thật lâu, cuối cùng lại cất vào.
Cam Ninh thích đọc sách, cho dù đã không thể đến trường thì cô vẫn thích đọc sách.
Công việc của cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trung-sinh-di-tra-nam/1789584/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.