Tuy nói là đi du lịch, nhưng thực ra Tạ Ly và An Ngọc Trân cũng chẳng đi xa lắm. Ban đầu Tạ Ly tính đi nước ngoài, nhưng An Ngọc Trân kiên quyết không chịu.
"Đi đâu chẳng thế, trong nước còn chưa đi hết đây này." Bà nói vậy, rồi tiện tay chọn một địa điểm gần.
Mọi thứ từ lịch trình đến chỗ ở, trợ lý Hoàng đều sắp xếp ổn thỏa từ trước.
Ban ngày, hai mẹ con đi thăm thú các danh lam thắng cảnh. Đến tối, vừa về khách sạn, Tạ Ly đã nghe thấy An Ngọc Trân gọi điện về nhà.
Cuộc gọi đầu tiên là cho Tạ Khởi Nguyên. Bà có thói quen bật loa ngoài khi nói chuyện, thế nên từng câu từng chữ đều lọt vào tai Tạ Ly. Đầu dây bên kia khá ồn ào, không biết cậu đang ở đâu.
"Đừng chơi khuya quá, nhớ về sớm đi."
An Ngọc Trân dặn dò hết lần này đến lần khác, đến nỗi Tạ Khởi Nguyên mất kiên nhẫn, bực bội nói: "Biết rồi, biết rồi! Không có chuyện gì thì cúp máy đi. Mẹ cứ tận hưởng chuyến đi của mình cho vui."
"Mẹ nói có hai câu mà con đã cáu rồi. Nhớ về nhà chơi với Tiểu Huyên nhiều vào, con bé còn nhỏ..."
Bà còn chưa nói hết câu, bên kia đã vội vàng cắt ngang: "Biết rồi, biết rồi!"
Rồi cuộc gọi cũng kết thúc.
Tạ Ly lướt mắt nhìn mẹ, thấy bà không có vẻ gì là giận dỗi hay khó chịu, vẫn thản nhiên như không. Bà lại tiếp tục gọi về nhà, lần này là gọi cho bác giúp việc.
Tạ Ly mở tủ lạnh, lấy một chai nước ra, vừa xoay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751709/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.