Chưa đầy hai ngày sau khi từ chuyến du lịch trở về, Chung Tu Minh đã gửi bản thảo mẫu của thỏa thuận ly hôn do luật sư soạn sẵn cho Tạ Ly xem.
Cô không để Chung Tu Minh tiết lộ danh tính thật, nên nội dung cụ thể vẫn cần cô tự điều chỉnh theo mẫu.
Khi đang chỉnh sửa, điện thoại của Tạ Khởi Nguyên gọi tới.
Tạ Ly nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị một lúc, rồi mới chấp nhận cuộc gọi.
Có lẽ vì cậu chắc chắn rằng cô sẽ không nói chuyện của Tạ Hoài Chí cho An Ngọc Trân biết, lại sợ nhắc tới sẽ khiến cô không vui, nên hoàn toàn không đả động gì đến chuyện đó.
Tạ Ly kiên nhẫn nghe cậu vòng vo một hồi, cuối cùng mới nghe thấy câu hỏi chính: "Chị, dạo này chị với anh rể... vẫn ổn chứ?"
Cô nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận ly hôn trước mặt, giọng điệu phẳng lặng không chút cảm xúc: "Vẫn vậy."
"Không có vấn đề gì chứ?"
"Em muốn nói gì?"
Nghe cô hỏi thẳng, đầu dây bên kia cũng không vòng vo nữa: "Tống Nhất Lê về nước rồi phải không?"
Bàn tay đang cầm bút của Tạ Ly vô thức siết chặt, im lặng không lên tiếng.
"Chị đừng có hồ đồ, đừng để những ký ức đẹp đẽ hay cái gọi là bạch nguyệt quang che mờ mắt. Quá khứ đã qua rồi thì cứ để nó qua đi. Anh rể đối xử với chị tốt như vậy, hai người đang sống rất hạnh phúc, chị đừng làm chuyện có lỗi với anh ấy. Chị nghĩ xem, dì Hứa rời đi là vì chuyện gì? Nếu chị cũng đi vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751710/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.