"Anh... anh không phải đánh cô bé đấy chứ?" Tạ Ly theo phản xạ lên tiếng bênh vực, dù cũng chẳng rõ tại sao cô lại thấy cô bé kia giống như... con gái mình. Nghĩ lại thì việc cô bé bỏ nhà đi chắc hẳn cũng có lý do riêng. "Con nít mà, nói chuyện tử tế một chút là được."
Tống Nhất Lê đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. Mãi đến khi Tạ Ly im lặng, anh ấy mới hơi cúi mắt xuống.
"Tôi không đến mức ra tay với con nít."
"Ờ, cũng phải thôi." Tạ Ly cười nhẹ, rồi tự nhủ bản thân đúng là lo chuyện bao đồng.
"Có lẽ nếu biết em đang bênh vực con bé, nó sẽ vui lắm đấy." Giọng Tống Nhất Lê lại vang lên, trầm thấp mà thong thả. "Trước đây Tống Du từng hỏi tôi... em có phải không thích nó không."
"Sao lại thế được? Dĩ nhiên là không rồi."
"Ừ." Trên mặt người đàn ông thoáng hiện một nụ cười mơ hồ như có như không. "Tôi bảo với nó, muốn bị em ghét còn khó hơn được em thích nhiều."
Tạ Ly hơi ngẩn ra, người này, vừa rồi đang trêu mình à?
Nhưng kỳ lạ là cái cảm giác gồng cứng mỗi khi đối diện với Tống Nhất Lê, lúc này lại dần dịu xuống. Cô khẽ cười đáp: "Nghe cũng đúng thật."
Khoảnh khắc ấy, Tống Nhất Lê bỗng thấy như khoảng cách hơn mười năm giữa hai người đang dần được xóa nhòa. Cô vẫn giống như khi xưa, lúc hai người cùng tan học, cùng đi về, vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy.
Nhưng... làm sao xóa được?
"Em với Phó Thời dạo này vẫn ổn chứ?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751715/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.