Cơn giận khiến đầu óc Phó Thời như muốn nổ tung, nhưng cuối cùng anh vẫn buông tay ra.
Dù gì anh cũng không thể thật sự ra tay như trong phim truyền hình. Một phần vì tên khốn đó vốn chẳng biết xấu hổ là gì, phần khác vì anh còn phải để ý đến Tạ Ly.
Tên của cô tuyệt đối không thể dính dáng gì đến Tống Nhất Lê.
Phó Thời lùi lại mấy bước, quay sang dặn Hoàng Du: "Chút nữa bảo người tới dọn dẹp sạch sẽ chỗ này."
"Vâng, Phó tổng."
"Rác cũng phải dọn hết."
"Dạ vâng, Phó tổng."
Anh rất nhanh đã nhận ra, trước mặt tình địch mà để lộ cảm xúc quá nhiều thì chẳng khác nào ở thế hạ phong. Chỉ trong vài câu nói, cơn giận đã bị anh ép xuống đáy lòng, không để lại chút dấu vết nào.
Nói xong, anh mới lần nữa nhìn về phía Tống Nhất Lê.
"Anh đã xem kết quả khám của Tạ Ly rồi chứ?"
Cuối cùng, sắc mặt Tống Nhất Lê cũng có chút thay đổi. Động tác vuốt lại phần cổ áo bị nắm nhăn khi nãy khẽ dừng lại, phản ứng ấy càng khiến Phó Thời chắc chắn hơn về suy đoán của mình.
"Nghe nói anh còn đi làm kiểm tra khả năng sinh sản? Sao vậy? Cho rằng nếu Tạ Ly không có vấn đề gì, thì vấn đề là ở tôi?" Nếu không vì Tạ Ly... nếu không vì cô, bây giờ Phó Thời đã nghĩ ra cả ngàn cách để khiến Tống Nhất Lê sống không bằng chết rồi: "Anh sẽ không nghĩ là có thể lấy chuyện đó làm con át chủ bài để thắng tôi chứ?"
Sao dám dòm ngó vợ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751716/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.