Tạ Ly theo phản xạ vội vàng đóng sập cánh tủ lại: "Không có..."
Ban đầu cô định nói là không có gì cả, nhưng vừa thốt ra đã thấy có gì đó sai sai, bèn sửa lại ngay: "Anh có thấy giấy đăng ký kết hôn của em đâu không? Em tìm mãi không thấy."
Phó Thời mím môi.
Dĩ nhiên là anh biết rõ, thứ đó hiện vẫn nằm gọn trong két bảo hiểm của anh.
Tạ Ly hỏi như vậy, ý đồ đã quá rõ ràng.
Trước kia cứ nhắc đến chuyện ly hôn là trong lòng anh lại bực dọc không yên, cứ như bị chọc vào vết thương chưa lành.
Nhưng kỳ lạ là lúc này, anh lại không để tâm đến chuyện đó, mà ánh mắt lại cứ bị cuốn vào vẻ mặt cố chấp, kiên quyết của cô.
Dù giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng thái độ thì dứt khoát rõ rệt. Không còn dè dặt, không còn thăm dò, như thể cuối cùng cũng dám thẳng thắn mà buông bỏ điều gì đó.
Cho dù những lời cô nói chẳng hề dễ nghe với anh, nhưng dáng vẻ ấy... lại khiến lòng người rung động đến lạ.
Phó Thời khó khăn dời mắt đi, nói: "Không biết. Chẳng phải mỗi người giữ một bản à?"
Tạ Ly nghe vậy thì càng chắc chắn là anh đã lấy. Nếu thật sự không biết, giờ này anh đã nổi cáu hỏi cô tìm cái đó làm gì rồi.
"Phó Thời..."
Anh lập tức quay người bỏ ra ngoài, chỉ để lại giọng nói vọng lại phía sau: "Cơm sắp nguội rồi, ăn trước đã."
Tiếng bước chân vang lên, người trước kẻ sau.
Anh bước nhanh, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe động tĩnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751717/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.