"Vậy l**m vợ thì sai sao?" *** "Cận Nhiên chưa bao giờ ngủ nướng, sao giờ này còn chưa xuống?" Dì Trần lẩm bẩm, ngước nhìn lên tầng. Bùi Hành Ngộ tai đỏ bừng không nói gì, trong lòng thầm nghĩ: Hắn không ngủ nướng, tối qua mệt đến thế mà không chết luôn là may rồi. Cận Nhiên trong chuyện giường chiếu chưa bao giờ biết tiết chế, lần nào cũng giống như lần đầu hoặc lần cuối, hung hãn đến phát điên. Bùi Hành Ngộ thậm chí cảm thấy từng lỗ chân lông của mình đều bị bức đến mở toang, kh*** c*m gần như cái chết lan khắp thân thể. Cận Nhiên dường như nắm rất rõ giới hạn của anh, cứ để mặc anh như đang chết chìm rồi lại không buông tha. Tưởng sau khi trở thành alpha, người chịu khổ sẽ là hắn, ai ngờ người chịu khổ lại là mình. Khoang sinh sản bị khóa chặt khiến mỗi cú va chạm càng thêm dữ dội, đau đớn bị phá toang và kh*** c*m đan xen nhau. Bùi Hành Ngộ siết chặt ga giường đến co giật, kh*** c*m khác hẳn với omega, như thể một phần cơ thể bị xé toạc, Cận Nhiên cưỡng ép xâm nhập, hòa làm một thể. Cận Nhiên vừa ngáp vừa từ trên lầu đi xuống, tiện tay vò đầu Bùi Yên, "Bé cưng dậy sớm ghê ha." Bùi Yên đang nhai tôm, nói líu ríu, "Chào buổi sáng, anh Nhiên." "Ngoan lắm." Cận Nhiên đi đến bên Bùi Hành Ngộ, liếc nhìn hai bên rồi với tay bưng bát cháo trước mặt anh uống một ngụm, "Cháo nhạt toẹt, dì Trần ơi, làm cho vợ tôi cái gì bổ bổ vào, ăn cháo trắng thì có gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truong-quan-muon-pheromone-khong/3003945/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.