Cùng lúc đó, Tiêu Tấn chậm hơn nàng một bước cũng đã giải quyết xong tên đầu lĩnh còn lại.
Thấy hai tên cầm đầu đều đã bị giết, đám sơn tặc lập tức mất hết khí thế, đồng loạt quỳ xuống dập đầu xin tha.
Trần Khinh Dao lấy lại tinh thần nhưng đối với những lời cầu xin ấy hoàn toàn làm ngơ, vung dao từng nhát từng nhát chém xuống, kẻ nào cầu xin thì kẻ đó vẫn chết.
Nàng nghĩ những cô nương từng bị bắt chắc chắn cũng từng khóc lóc van xin nhưng đám người này có ai đã từng buông tha họ?
Lúc này, mặt trời đã gần lặn, ráng đỏ nhuộm khắp núi rừng thành một màu máu. Đám sơn tặc tung hoành, tội ác chất chồng, cuối cùng cũng bị quét sạch.
Trần Khinh Dao lau sạch máu trên chủy thủ, cất lại vào trong người rồi xắn tay áo bắt đầu lục soát xác chết.
Tiêu Tấn đứng bên cạnh nhìn động tác của nàng một lúc, như thể đang học theo, sau đó cũng tìm một cái xác, bắt chước cách nàng lục soát.
Đám sơn tặc này quả thực quá nghèo. Ngoài tên đầu lĩnh có chút bạc lẻ, những kẻ còn lại trên người chỉ toàn vài đồng tiền vụn.
Trần Khinh Dao chưa cam lòng, lại đi vào trong sào huyệt lục soát tiếp.
“A Dao, lại đây xem cái này.” – Tiêu Tấn gọi từ bên ngoài.
Trần Khinh Dao bước ra thấy hắn đang ngồi xổm bên cạnh cái xác tên đầu lĩnh, trong tay cầm một tấm da thú mỏng.
Nàng nhận lấy, phát hiện da thú rất mỏng và đã ố vàng, trên đó mờ mờ vài nét vẽ quanh co giống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901704/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.