Ba ngày sau, Trần Khinh Dao cùng Tiêu Tấn đến Thanh Mộc Thành.
Sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn một đêm trong thành, sáng hôm sau, hai người gửi xe lừa ở khách đ**m, rồi mang theo con khỉ nhỏ rời thành, đi leo núi.
Trên bản đồ ghi tên ngọn núi là Phù Phong Sơn. Đến chân núi, Trần Khinh Dao mới hiểu vì sao lại gọi là Phù Phong.
Vì núi quá “gầy”! Vừa cao vừa mảnh, thẳng tắp vươn lên, giống như chỉ cần một trận gió lớn thổi qua là có thể gãy ngang chẳng khác gì “nhược liễu phù phong” cả.
May mà việc leo núi đối với nàng không khó. Trần Khinh Dao mặt không đỏ, thở không gấp mà leo một mạch l*n đ*nh nhưng sau khi tìm kiếm khắp nơi từ trên xuống dưới, nàng chẳng phát hiện được gì cả đừng nói động phủ tu sĩ, ngay cả một cây linh dược cũng không có.
“Biết ngay mà, làm gì dễ tìm thế.” – Trần Khinh Dao thì thầm.
Nếu mà dễ thế, chắc dân quanh vùng đã phát hiện từ lâu rồi.
Tuy vậy nàng cũng không nản. Lấy bản đồ ra nghiên cứu một hồi rồi đứng trên đỉnh núi quan sát vị trí giữa Phù Phong Sơn, Bình Sa Giang và Thanh Mộc Thành.
Nàng cân nhắc suốt nửa ngày, đến khi mặt trời lên cao, mới vỗ tay cười rạng rỡ:
“Tìm được rồi!”
Thì ra nơi này có ẩn giấu một pháp trận. Nếu không nhờ nàng có truyền thừa về đan phù và trận đạo lại chịu khó học hỏi mỗi thứ một chút, e rằng có bới tung cả ngọn núi cũng không phát hiện ra.
Nàng quay sang Tiêu Tấn: “Đi theo ta.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901705/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.