Trần Khinh Dao bắt đầu toàn lực vẽ Phong Nhận Phù.
Với linh lực trong đan điền hiện tại, nàng chỉ có thể vẽ được một lá mỗi lần. Vẽ xong liền ngồi xuống khôi phục, khôi phục xong lại tiếp tục.
Cứ như thế liên tục gần mười ngày mới dừng lại.
Trong khoảng thời gian đó, ngoài việc tu luyện, Tiêu Tấn cũng giúp nàng chế tạo bùa, làm ra đến mấy ngàn lá. Tính ra, dù về sau Khinh Dao có dùng mười lá bùa mỗi ngày thì số đó cũng đủ cho nàng dùng hai ba năm.
Nàng vội vã ngăn lại, nếu tiếp tục làm nữa, e rằng đến cả túi trữ vật cũng không chứa nổi.
Nói đến túi trữ vật, hiện tại trên đỉnh có sẵn thiên tinh thạch, Trần Khinh Dao liền luyện chế một cái đưa cho Tiêu Tấn.
Thật ra nàng còn muốn làm vũ khí riêng cho cả hai, chỉ tiếc thực lực bây giờ chưa đủ, đành tạm gác lại.
Bọn họ dừng chân trong sơn cốc nửa tháng, sau đó thu dọn chuẩn bị rời đi.
Trong rừng linh trúc phía sau, một mảnh nhỏ đã bị chặt để làm bùa, phần còn lại để mặc cho nó tiếp tục sinh trưởng.
Phòng luyện khí, toàn bộ tài liệu cũng được mang đi. Trong cốc có nhiều linh dược, Khinh Dao chỉ hái vài chục cây đã trưởng thành, phần cây non để nguyên tại chỗ, còn cẩn thận nhổ cỏ và tưới mấy lần linh vũ.
Nơi động phủ tu tiên này vốn là do Tiêu Tấn tìm được từ bản đồ tàng bảo, sau lại nhờ Khinh Dao phá trận mà tiến vào. Xét ra cũng coi như hai người cùng phát hiện nên bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901706/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.