Trăng sáng treo cao, hoa đăng lộng lẫy.
Dưới ánh đèn, người ta trao nhau từng ánh mắt, cảm xúc xấu hổ từng giọt, từng giọt lan tỏa.
Thấy Trần Khinh Dao không đáp lại gì, nữ hài cho rằng nàng đối với mình vô tình, lập tức đỏ mắt che mặt quay đầu chạy đi.
Thật ra Trần Khinh Dao chỉ là hoàn toàn không phản ứng mà thôi, bởi từ trước đến nay nàng vẫn trang điểm thiếu niên nên đối với nữ hài cũng đã quen thuộc với loại tình huống này. Chỉ là lúc này, nàng rõ ràng thấy nữ hài từ đầu đã ngắm Tiêu Tấn vài lần, sao bỗng dưng lại quan tâm đến nàng? Nghĩ trăm lần cũng không ra, càng nghĩ càng hoang mang.
Đi đến cuối con phố, linh quang trong đầu Trần Khinh Dao chợt lóe, nàng quay đầu nhìn chằm chằm Tiêu Tấn.
Tiêu Tấn cũng ngây ra bị nàng nhìn đến hoàn hồn, “A Dao, sao vậy?”
Trần Khinh Dao không đáp, chỉ vuốt cằm, không gật đầu.
Nàng như đoán được nguyên do, nữ hài đó tám phần vì thấy Tiêu Tấn lớn lên tuyệt mỹ, lại ngộ nhận hắn là nữ giả nam trang, qua vài lần quan sát, đại khái tưởng xác định hắn và chính mình là một đôi.
Nghĩ thông suốt điểm này, nàng có hơi dở khóc dở cười.
Tiêu Tấn là thật sự không giả làm nam mà nàng mới chính là cô nương nữ giả nam trang đây !
Trần Khinh Dao không dám ở lại phố lâu, sợ lại chọc đến cô nương khác tổn thương, vội tìm đến khách đ**m để dàn xếp chỗ nghỉ.
Sau khi nói chuyện phiếm với tiểu nhị ở đ**m, nàng mới biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901713/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.