Trần Khinh Dao nhất thời khiếp sợ, đến mức quên cả hành lễ.
Huyền Thanh đạo quân râu ria lởm chởm, tóc tai bù xù, một tay cầm bình hồ lô rượu, mí mắt cụp xuống, lười biếng liếc nhìn hai người bọn họ một cái.
Hai người mặc áo choàng, che giấu được ánh mắt dò xét của chủ sự Yên Vũ Lâu nhưng ở trước mặt một tu sĩ Đại Thừa thì chẳng khác nào một tờ giấy mỏng trong suốt, nhìn xuyên một cái là xong.
“Các ngươi hai tiểu tử muốn ta chỉ điểm tu vi?” Hắn ngửa đầu tu một ngụm rượu, mở miệng như chẳng thèm để tâm.
Lúc này Trần Khinh Dao mới bừng tỉnh. Nàng vốn định mở miệng giải thích, lại cảm thấy nói thế nào cũng không ổn, dứt khoát im lặng, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một món đồ, cung kính dâng lên: “Xin tiền bối xem qua vật này trước.”
Đó là ấn phù do sư tôn trao cho nàng, có thể chứng minh thân phận của ông. Nghĩ tới nghĩ lui, muốn nhận thân với sư tổ thì đây là vật duy nhất có sức thuyết phục.
Huyền Thanh đạo quân nửa nằm trên ghế, cả người toát ra khí chất tiêu điều, nghe vậy thì mí mắt cũng chẳng buồn nâng. Ấn phù tự động bay tới trước mặt hắn, rơi vào trong tay. Hắn tiện tay lật xem, uể oải như định ném trả lại.
“Thứ này…” Hắn lật qua loa, chuẩn bị quăng về, lại bỗng dưng sững người. Toàn thân thẳng tắp, trong nháy mắt áp lực Đại Thừa bộc phát khiến Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn suýt đứng không vững.
Ngay sau đó, Huyền Thanh đạo quân vội vàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901816/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.