Túi tiền căng phồng, Trần Khinh Dao cùng Tiêu Tấn cáo biệt đại sư bá, dưới sự âm thầm hộ tống của sư tổ, thuận lợi đi đến nơi động phủ thượng cổ.
Đó là một mảnh rừng già rậm rạp, cỏ cây xanh tốt, hẻo lánh vắng người, thỉnh thoảng có yêu thú qua lại.
Trần Khinh Dao quan sát một hồi, nhận ra trong rừng có ẩn giấu một trận pháp mê lộ đã bị hư hao, mà cấp bậc trận này cũng không hề thấp, ít nhất từ huyền giai hạ phẩm trở lên.
Nàng nhớ lại lời đại sư bá từng nói năm đó ông chỉ tình cờ rèn luyện trên đường rồi lạc bước vào đây. Nghĩ đến chắc khi ấy trận pháp đã hỏng, nếu không, tu sĩ không hiểu trận đạo hoặc sẽ bị ngăn ngoài cửa, hoặc là mắc kẹt trong trận không ra được.
Ngoài có mê trận, trong có trận pháp thời gian, Trần Khinh Dao âm thầm suy đoán, chủ nhân của tòa động phủ thượng cổ này có lẽ là một vị đại năng trận đạo, không biết đã phi thăng bao nhiêu năm rồi, chỉ còn sót lại dấu vết cho hậu nhân đến sau.
Chúng sinh theo đuổi đại đạo, quả thật nhờ vô số tiền bối không cầu báo đáp, lưu lại truyền thừa, mới có thể kéo dài đến nay.
Trong lòng Trần Khinh Dao dâng lên chút cảm khái, nàng liền nói với Tiêu Tấn: “Sau này chúng ta có năng lực, cũng nên để lại chút gì đó, coi như đáp lại tấm lòng bao thế hệ tiền bối đã hào phóng cho đi.”
Tiêu Tấn nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu: “A Dao, lòng mang thiên hạ, những gì nàng nghĩ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901818/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.