Hơn 200 năm trước, Huyền Thanh đạo quân mang tu vi Hóa Thần hậu kỳ mà bay lên Thượng giới, sau đó chẳng qua mười năm đã thẳng tiến Đại Thừa sơ kỳ.
Năm đó lúc bị người vây công, tu vi của ông đã gần chạm tới Đại Thừa trung kỳ, chỉ là do vướng bận vết thương của đại đệ tử nên trong lòng sinh khúc mắc. Từ đó suốt trăm năm, chiến lực của ông tuy không ngừng mạnh lên nhưng cảnh giới lại mãi chẳng tiến thêm nửa bước.
Giờ phút này tâm ma đã hóa giải, đạo tâm vững chắc, bao năm tích lũy bùng nổ, ông lại trực tiếp từ Đại Thừa sơ kỳ nhảy vọt đến Đại Thừa hậu kỳ, cách Độ Kiếp cũng chỉ còn một bước!
Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn vội vã theo sư bá tránh xa để khỏi bị cuốn vào khí thế kh*ng b* của sư tổ khi đột phá.
Trong ngọn tiểu phong vốn linh khí dày đặc đến mức gần như đặc quánh, giờ phút này toàn bộ đều bị Huyền Thanh đạo quân hút sạch. Chung quanh bọn họ thậm chí xuất hiện vùng chân không linh khí, như kiểu “hút sạch không chừa một mẩu”.
“Đúng là phí tiền thật.” Trần Khinh Dao âm thầm cảm khái. Ngay vừa rồi, ao linh dịch trên đỉnh núi cũng bị sư tổ hút cạn sạch sành sanh. Nếu đổi ra linh thạch, chắc chắn số hao tổn còn nhiều hơn cái mười lăm vạn nàng và Tiêu Tấn đốt trong thời gian pháp trận.
Tuy không hiểu rõ tình huống của Đại Thừa tu sĩ nhưng nàng cũng mơ hồ đoán ra chỉ hơn 200 năm mà từ Đại Thừa sơ kỳ một mạch thẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901819/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.