Ngọn Chân Hỏa tồn tại khiến cho Trần Khinh Dao trong lòng không khỏi rung động.
Yêu Vương lại thản nhiên nói: “Không cần dùng tiền đổi lấy, nếu ngươi lấy được thì cứ việc lấy đi.”
Rốt cuộc thì, thứ mà nhân loại coi như chí bảo Chân Hỏa, đối với Yêu tộc lại chẳng có tác dụng gì. Ngược lại, nó còn khiến bọn họ đau đầu, suốt ngày phải lo liệu, sợ cái ngọn lửa dập mãi không tắt ấy cháy lan sang nơi khác.
Huyền Thanh đạo quân ngồi chếch bên trên, nâng chén rượu nói: “Hai người các ngươi lập tức xuất phát, cứ theo hướng tây mà đi.”
Trần Khinh Dao theo bản năng muốn hỏi: “Sư tổ chẳng lẽ không đi cùng chúng ta sao?”
Nhưng nàng nhanh chóng phản ứng lại đây tám phần mười chính là một lần thử thách cho nàng và Tiêu Tấn. Sư tổ đã tạo cơ hội, còn có lấy được bảo vật hay không thì phải xem vào chính hai người họ.
Hai người lập tức hành lễ: “Sư tổ, Yêu Vương, vãn bối xin cáo lui.”
“Đi đi.” Huyền Thanh đạo quân vung tay.
Chờ hai đồ tôn rời khỏi, ông mới đặt chén rượu xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài trướng, miệng khẽ lẩm bẩm: “Chắc là… sẽ không có chuyện gì đâu…”
“Ngươi, có muốn đi theo không?” Yêu Vương hỏi.
Huyền Thanh đạo quân lắc đầu, có chút phiền muộn, lại nâng chén uống một ngụm: “Không được. Chúng ta vốn không thể nuôi dạy bọn nhỏ như nuôi tiểu yêu trong tộc các ngươi. Nuôi lớn xong thì ném ra ngoài cửa, để chúng tự sinh tự diệt. Nhân tộc tuy không đến mức nhẫn tâm như thế, nhưng cũng phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901824/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.