Chuyện động thủ khá ầm ĩ.
Một vài các thành viên chủ chốt của đội đều có mặt.
Lúc sau khi huấn luyện viên tới bệnh viện, nhìn thấy gương mặt cả hai đều sưng tím liền mắng họ một trận té tát. Cảnh Tử Nghiêu nói đỡ cho Niên Bách Tiêu, tỏ ý chuyện này bắt nguồn từ anh ta, không thể trách Niên Bách Tiêu.
Sau khi nói một hồi chỉ càng khiến huấn luyện viên nổi điên, "Tình sâu nghĩa nặng quá nhỉ? Cậu tưởng tôi chỉ mắng hai cậu ấy chứ không mắng cậu à? Có phải chuyện này do cậu mà ra không? Vậy thì cậu chính là kẻ đầu têu!"
Cảnh Tử Nghiêu không phục, "Cậu ta bôi nhọ đội xe của chúng ta! Tôi không dạy dỗ cậu ta thì dạy dỗ ai?"
"Cái gì mà các cậu với chả chúng ta? Mọi người đều là thành viên của một đội xe, có hiểu không?" Huấn luyện viên bực dọc, "Tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi, G4 kiên trì được tới bây giờ là sự cố gắng, nỗ lực của tất cả các thành viên. Tất cả chúng ta là một thể thống nhất, không được ngờ vực, không được xích mích. Các cậu, bao gồm cả Trác Tiêu, có hiểu được đạo lý này không? Nếu vẫn chưa hiểu thì quay về đọc thuộc nội quy đội xe cho tôi! Khi nào nắm vững được tinh thần của nó rồi thì mới được tham gia thi đấu!"
Ông ấy có vẻ rất giận.
Bắt Niên Bách Tiêu xin lỗi Trác Tiêu, dù sao thì hiện tại Trác Tiêu cũng đang phải ngồi xe lăn.
Không phải Niên Bách Tiêu không muốn nể mặt huấn luyện viên, là không muốn để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-trung-mien-an-tam/1732256/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.