Editor: Sophie Người ta nói khi con người bị k*ch th*ch thì mọi giác quan đều trở nên vô cùng nhạy bén, mèo có lẽ cũng vậy. Phí Bạc Lâm thấy hàng mi của Ôn Phục khẽ chớp, trong mắt cậu thoáng hiện nỗi kinh ngạc và khó hiểu, chóp tai ẩn dưới mái tóc cũng khẽ rung động. Thế nhưng Ôn Phục không né tránh. Hàng mi đang ngước lên nhanh chóng cụp xuống. Cậu yên lặng nhìn thẳng vào Phí Bạc Lâm, có lẽ đang suy nghĩ xem hành động này giữa hai người liệu có mang ý nghĩa gì khác không. Hơi thở của Phí Bạc Lâm lan sang từ nụ hôn nhẹ. Ôn Phục cảm nhận được chút hương rượu thoang thoảng vương trên đầu lưỡi, mang theo vị ngọt trái cây và ngũ cốc, cùng mùi hương tươi mát vốn có của Phí Bạc Lâm. Ôn Phục khẽ cau mày. Cậu không biết liệu các thành viên trong gia đình khác có l**m nhau như thế này không. Nụ hôn của Phí Bạc Lâm trông có vẻ nhẹ nhàng và kéo dài, nhưng thực ra gáy của Ôn Phục bị anh ghì chặt, không cho cậu lùi bước. Cậu nghe hai tiếng thở hổn hển xen vào hơi thở dài của Phí Bạc Lâm, tách biệt hoàn toàn với tiếng lá cây xào xạc trên đầu. Ngoài vòng tay mang hơi men và nụ hôn sâu thăm dò ấy, mọi thứ đều trở nên mờ nhạt. Cơn gió mờ nhạt. Tiếng trò chuyện của những cư dân cách đó mười mét mờ nhạt. Tiếng hát ở đầu hẻm cách trăm mét mờ nhạt. Tiếng sóng sông Kim Sa cuồn cuộn cách ngàn mét cũng mờ nhạt.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuoi-tre-vo-danh-thi-vo-tra/2911820/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.