Lãnh Thiên Chiến vô tội nhìn Nhị ca ngồi trên ghế, sau đó nhìn lướt qua Nhị tẩu hung dữ, nhất thời khóc không ra nước mắt. Nhìn lại bản thân ướt chèm nhẹp, bản thân ở trong nước ra sức lặn lên lặn xuống đuổi theo Nhị tẩu, vậy mà nàng còn nói lời như thế làm cho hắn cả người vô lực. Tiếng kêu kia lúc lớn lúc nhỏ, cái gì mà sâu một chút, chậm một chút? Còn mang theo âm thanh thoải mái, thế mà nàng lại có thể ngồi xem đến thoải mái?
Yến hội trong lúc Phong Vân Ngạo la lối bậy bạ, Lãnh Thiên Chiến ủy khuất khó nói nên lời, và Ngốc Vương gia cao hứng đến gần kết thúc.
"Ai gia thế nhưng không biết Vân Ngạo không chỉ biết y thuật còn có thể biết võ công nữa?” Ánh mắt Hoàng thái hậu Tư Đồ Ninh thoáng qua ánh sáng lạnh, khuôn mặt gợi lên mỉm cười nhìn Phong Vân Ngạo như người không xương cốt ngồi bên dưới.
"Hả? Ta à!" Phong Vân Ngạo rúc vào trên người Lãnh Tứ Hàn, mở to cặp mắt to tròn nháy nháy, ngón tay nhỏ xinh chỉ bản thân, nói: “Người nhà tướng quân làm sao có thể không biết võ công chứ?” Khóe miệng nhếch lên, ngước mắt lười nhác nghiêng đầu nhìn Lãnh Tứ Hàn.
"Hoàng ngạch nương, hôm nay là vì ăn mừng tân hôn của Vân Ngạo cùng Tứ Hàn, người xem hiện tại lại là.....” Thanh phi nhìn Phong Vân Ngạo, trên mặt mang theo khó xử, lại quay đầu nhìn Hoàng thái hậu Tư Đồ Ninh mang theo ý cười, nói.
"Khụ khụ. . . . . . Là ai gia không phải, ai, đến, tối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-sung-quy-y-doc-phi/983720/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.