🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Khi tới nhà Úc Văn Yến, Tuyên Dụ lại trở nên lúng túng, sững sờ đứng ở huyền quan, quên luôn phải đổi giày.

Úc Văn Yến đưa cho cô đôi dép lê nữ đã chuẩn bị sẵn, nói: “Anh vừa mua, size lớn hơn size của em một số, dùng ở nhà sẽ thoải mái hơn.”

Tuyên Dụ vịn tủ giày thay xong thì cúi đầu đi theo sau anh vào nhà.

“Sao đột nhiên đến Vạn Hợp mua nhà vậy? Gần đơn vị à?” Tuyên Dụ tò mò hỏi.

Căn nhà của anh trông chẳng khác gì một căn nhà mẫu để trưng bày, không hề có cảm giác ấm áp nào cả.

Úc Văn Yến đặt đồ lên bàn, lấy từng thứ một ra, thuận miệng nói: “Anh vừa về nước nên chưa tìm được chỗ ở, Thanh Thanh và Ôn Trạch Tự sau khi kết hôn đã chuyển đến Vạn Hợp, anh suy nghĩ muốn ở gần Thanh Thanh một chút, nếu con bé có chịu ấm ức gì thì cũng có chỗ để đi, không cần phải chịu đựng nhìn sắc mặt Ôn Trạch Tự.”

“Em thấy anh suy nghĩ nhiều quá rồi đấy, Ôn Trạch Tự không phải kiểu người không phân rõ phải trái.” Tuyên Dụ cảm thấy anh đang lo bò trắng răng.

Úc Văn Yến khoanh tay, ánh mắt bực bội: “Em lại còn nói chuyện giúp cậu ta.”

Trước đó cũng thế, mỗi lần anh và Ôn Trạch Tự có ý kiến không hợp nhau, Tuyên Dụ cũng là dáng vẻ này.

“Em chỉ nói sự thật mà thôi.” Tuyên Dụ ngược lại không cùng quan điểm với anh: “Thanh Thanh hướng nội nhát gan, rất thích hợp ở bên người tính tình ôn hòa như Ôn Trạch Tự, cái này gọi là bù trừ cho nhau.”

Úc Văn Yến ngừng lại, khoanh tay đứng trước mặt Tuyên Dụ, hôm nay anh nhất quyết muốn nói cho rõ ràng với cô: “Vậy chúng ta thì sao? Chúng ta có tính là bù trừ cho nhau không?”

Tuyên Dụ giả vờ ngu ngốc: “Hả? Chúng ta xung khắc với nhau mà? Chúng ta đều không ưa đối phương, em cho là chúng ta cũng là bù trừ cho nhau đấy.”

Lời cô nói cũng coi như dễ nghe, Úc Văn Yến đặt đồ uống đã chuẩn bị xuống trước mặt Tuyên Dụ, hừ một tiếng: “Không cho phép em nói thay cho cậu ta nữa, phá hỏng bầu không khí nhà chúng ta.”

Tuyên Dụ uống hai ngụm nước ép dưa hấu, nhai trân châu giòn giòn, trong miệng đều là mùi trái cây thơm ngọt.

Tục ngữ nói ăn của người thì miệng phải mềm, anh mua cho cô cả một bàn đồ ăn ngon, cuối cùng lại nhắc đến người khiến anh tức giận thì không tốt, nên cô tỉnh táo đổi chủ đề.

Không đúng lúc, Đường Phục Tông gửi tới một tin nhắn, nói với cô về bản thảo dịch thuật lần trước cô làm, khách hàng đã gửi tài liệu muốn phiên dịch vào hộp thư của cô, nhắc cô phải hoàn thành trước thời hạn.

Vừa nhận được công việc, Tuyên Dụ lập tức bỏ tất cả đồ ăn đồ uống xuống, đẩy đồ ăn vặt sang hai bên, để trống vị trí ở giữa, lấy laptop ra từ trong túi vải, rồi bắt đầu bận rộn.

Ba ngày sau đã phải nộp rồi, mấy chục trang văn kiện khiến cô không thể không tăng ca.

Ánh sáng lạnh lẽo của máy tính chiếu lên khuôn mặt Tuyên Dụ, vẻ mặt cô nghiêm túc, Úc Văn Yến lập tức hiểu rằng trong vài tiếng cô sẽ không thể dừng lại được.

Ba ngày này việc mà hai người bọn họ làm nhiều nhất khi ở bên nhau—— đó là ở bên Tuyên Dụ khi cô làm việc.

“Một lát nữa sẽ ổn thôi!” Tuyên Dụ cười khan, cũng cảm thấy làm việc ở ngay trước mặt anh, gạt anh sang một bên có vẻ không hay lắm.

Tuyên Dụ cũng không để ý đến phản ứng của Úc Văn Yến, hoặc là anh có phản ứng, nhưng cô bận nên quên mất, chỉ tập trung lật xem mấy chục trang tài liệu.

Cuối cùng Tuyên Dụ cũng hoàn thành bản dịch đầu tiên, vuốt vuốt bả vai và eo, duỗi lưng một cái, nhìn xung quanh phòng khách lại không thấy Úc Văn Yến đâu.

Trong phòng tắm có tiếng nước nhỏ giọt, nên cô đoán là anh đang tắm, đặt máy tính xuống rồi đi vào bếp.

Trong chiếc túi màu trắng đặt trên bệ bếp, cô chợt nhớ tới Úc Văn Yến đã tới siêu thị gần đó trong nửa tiếng để mua nguyên liệu cho bữa tối, giữa đường thì trời đổ mưa, khiến tóc và đầu vai anh ướt hết. Lúc ấy cô đã rất lo lắng, Tuyên Dụ vội đến đỏ mắt, nói anh mau đi tắm rửa rồi lại tiếp tục bận rộn.

Tuyên Dụ đun một nồi nước nóng, cho đường nâu và gừng vào, nước chậm rãi sôi trào, bong bóng nổi lên rồi vỡ tan, khiến mùi thơm ngọt ngào tràn ngập không khí.

Cô nhìn những bong bóng nhỏ nổ tung đến ngẩn người, cảm thấy mắt mình đã đỏ sọc vì bận rộn rồi, một người từng rất ghét làm bài tập về nhà, giờ lại vì công việc mà bận rộn chẳng khác là bao.

Cô kiểm tra nguyên liệu Úc Văn Yến mua xem có những gì, sau đó cô tính toán làm bữa tối, khi anh tắm rửa xong là có thể ăn được rồi.

Hơn mười phút sau, Úc Văn Yến mới đi ra từ phòng tắm, Tuyên Dụ gọi anh: “Anh uống canh gừng đi, mùa đông dính mưa thì dễ cảm lắm.”

Úc Văn Yến còn chưa lau tóc xong, đã sải bước đi qua: “Em nghỉ ngơi đi, để anh làm.”

Tuyên Dụ ngăn anh lại: “Anh tắm rồi, đừng để dính mùi khói dầu.”

Lại nhắc nhở anh: “Uống canh gừng đi.”

Úc Văn Yến nhận lấy một ngụm uống hết: “Em ra ngoài chờ anh.”

“Em ngồi mệt rồi, để em thể hiện một chút, cho anh xem mấy năm nay tài năng nấu nướng của em đã tiến xa đến thế nào.” Mấy món ăn đơn giản Tuyên Dụ vẫn có thể làm.

Úc Văn Yến từ đầu bếp chính thành trợ lý, ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của Tuyên Dụ.

Sau khi lửa đã được bật nhỏ xuống, Úc Văn Yến mới đẩy Tuyên Dụ ra khỏi phòng bếp: “Phần sau để anh, em vừa làm xong thì nên nghỉ ngơi đi, nếu không thì đi tắm rửa.”

Tuyên Dụ ngửi quần áo trên người, có chút mùi khói dầu, cô không để ý nói: “Ở đây em không có quần áo.”

Nói đến đây, sắc mặt Úc Văn Yến lạnh đi vài phần, anh khoanh tay: “Lần trước em nói sẽ trả quần áo lại cho anh, sau đó em giữ lại hết, không trả lại cho anh cái nào.”

“Em đã giặt sạch rồi, chỉ là bất cẩn quên mất không đem tới cho anh thôi.” Tuyên Dụ thật sự không cố ý.

Úc Văn Yến tìm quần áo của mình đưa cho cô: “Em để ở nhà đi, lần sau mặc”

Anh nói lần sau sẽ mặc, là lần tới anh sẽ ngủ ở nhà cô.

Nghe hiểu được ý bên ngoài lời nói, khiến khuôn mặt Tuyên Dụ hơi nóng lên, không trả lời, mà chỉ cầm quần áo rồi quay người chạy đi.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, Tuyên Dụ có chút khó khăn, trước đó mặc quần của anh, cô chỉ cần lộn hai vòng là vẫn miễn cưỡng mặc được, nhưng bây giờ không được nữa rồi, dáng người anh đã cao to hơn trước, quần cũng lớn hơn, nhưng cô thì đã gầy hơn rồi, cơ bản là không thể mặc được.

“Úc Văn Yến, anh có quần kiểu dây rút không? Tuyên Dụ hé đầu ra từ khe cửa.

Cô tắm ở phòng tắm trong phòng ngủ chính, cửa cách âm tốt, nên Úc Văn Yến ở phòng bếp phía xa hoàn toàn không nghe được.

Tuyên Dụ dùng tay xách quần, vụng về như chim cánh cụt, chạy chậm đi vào phòng để quần áo tìm quần.

Trong phòng để quần áo, chỉ có hai ngăn tủ để đầy quần áo của anh, còn lại đều không dùng tới, tại ngăn chứa quần áo xuân hạ cô tìm được một cái quần bóng đá, nhanh chóng thay xong, thầm nghĩ ở trong nhà ấm áp nên ăn mặc mát mẻ một chút cũng không sao.

Trước khi ra cửa, Tuyên Dụ soi lại mình trong gương, áo sơ mi trắng phối cùng quần bóng đá, cô xoay một vòng, cảm giác đặc biệt hài hước.

“Còn chưa xong sao?” Úc Văn Yến mở cửa, sau vài giây đối mặt với cô thì quay mặt sang chỗ khác.

Anh cảm thấy ánh mắt có chút quái lạ, nhưng lạ chỗ nào thì anh không nói rõ được.

Tuyên Dụ tiện tay búi lên một củ tỏi nhỏ: “Được rồi, đi thôi.”

Sau khi bữa tối kết thúc, Tuyên Dụ tiếp tục phiên dịch mấy trang tài liệu lớn, Úc Văn Yến rửa bát.

Khung chát wechat không ngừng nhảy ra thông báo cắt ngang mạch suy nghĩ của Tuyên Dụ, cô thầm nghĩ có lẽ là Trần Tả Ninh tan tầm nên vội vàng tìm cô.

Nhưng khi mở ra mới biết là trong đó tràn ngập tin nhắn từ Mạnh Thanh Dã.

Mạnh Thanh Dã:【Tiểu Tuyên của chị! Em âm thầm mua biệt thự lớn đấy à!】

Tuyên Dụ nghĩ thầm xảy ra chuyện gì mà cô không biết rồi.

Tuyên Dụ:【Sao thế?】

Mạnh Thanh Dã gửi liên tiếp năm biểu tượng cảm xúc, nhìn quanh là có thể cảm nhận được tâm tình của cô ấy:【Chị nghe đàn em nói em đưa người yêu đi học? Ở trên lớp còn nhắc tới người ta nữa?】

Tuyên Dụ không thấy lạ khi Mạnh Thanh Dã biết, quan hệ của cô ấy ở bên ngoài rất rộng, bình thường cũng rất thích giao tiếp nên chỉ đáp một câu đúng vậy.

Mạnh Thanh Dã:【Bạn trai của em là người đàn ông như thần tiên vậy, khi đó em hồ đồ rồi à, sao lại chia tay?】

Hóa ra điều cô ấy tò mò chính là điều này.

Mạnh Thanh Dã còn nói:【Không chỉ mỗi mình chị hiếu kì, Tiểu Dương cũng tới hóng chuyện với chị, thầy ấy vô cùng hối hận, cảm thán sau khi chia tay em lưu luyến nhiều như vậy cũng là bình thường, dù sao thì đã gặp được một báu vật nhân gian như vậy rồi, chuyển sang thứ cấp thấp hơn là rất khó. Thầy ấy còn tưởng em và Úc Văn Yến có thể thành đôi, giáo sư Úc cũng nói ông ấy rất tán thưởng người như em còn gì.】

Tuyên Dụ cũng không biết phải bắt đầu giải thích mối quan hệ phức tạp này từ đâu.

Tuy nhiên, xét từ những lời của Mạnh Thanh Dã thì những tin đồn liên quan tới cô lại nhiều thêm vài phiên bản nữa rồi.

Tuyên Dụ chỉ trả lời:【Có hơi phức tạp, có dịp em sẽ nói cho chị biết.】

Mạnh Thanh Dã:【Được rồi được rồi, không vội, chị có thể từ từ đợi. Tất cả mọi người đều tò mò đối tượng mới của em là ai, nếu như ổn định, nhớ phải dẫn đến giới thiệu cho bọn chị quen biết đấy.】

Tuyên Dụ:【Được! Đến lúc đó sẽ mời mọi người ăn cơm.】

Mạnh Thanh Dã:【Không thành vấn đề! Không nói nữa, chị tiếp tục viết luận văn đây, trước tết phải hoàn thành, lửa cháy tới m/ô/n/g rồi.】

Tuyên Dụ gửi lại một cái icon, Mạnh Thanh Dã không dám nói chuyện nữa, chăm chỉ làm việc.

Cùng lúc đó, Trần Tả Ninh gửi tới một tin nhắn wechat, nói cô ấy đêm nay không về nhà, đàn anh nhờ cô ấy trực ban giúp.

Tuyên Dụ dặn dò cô ấy ban đêm không bận rộn thì nghỉ ngơi nhiều một chút, Trần Tả Ninh trả lời được rồi không nói gì thêm nữa, đoán là bị phòng cấp cứu gọi đi rồi nên không rảnh nhìn điện thoại.

Úc Văn Yến nhìn thấy Tuyên Dụ dựa trên ghế sofa thư giãn, hỏi cô: “Xong chưa?”

Tuyên Dụ hoàn hồn: “Sắp rồi. . . . . .”

“Được rồi, em đợi anh một chút.” Úc Văn Yến trở về phòng.

Tuyên Dụ bắt đầu lo lắng, suy nghĩ bay loạn, đã cùng anh về nhà rồi, cũng đã là người trưởng thành hai mươi mấy tuổi rồi, còn có thể xảy ra cái gì không bình thường được nữa hả.

Ba phút, Úc Văn Yến bước ra khỏi phòng, tay cầm máy tính bảng, ngồi xuống bên cạnh cô.

Tuyên Dụ cử động người một chút, vô thức li.ếm môi, không kìm chế được sự căng thẳng.

Úc Văn Yến mở tài liệu ra, vẻ mặt chuyển sang trạng thái làm việc nghiêm túc: “Anh đã xem luận văn của em rồi, cũng viết một số điểm cần sửa chữa, em xem qua một chút đi.”

“Hả?” Tuyên Dụ sửng sốt, hoàn toàn không ngờ chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng này.

Cô còn tưởng rằng. . . . . .

Úc Văn Yến nhìn cô một cái: “Anh nghĩ là em viết quá đơn giản, điểm này chắc em cũng cảm nhận được, chủ yếu là vì số liệu không thể hỗ trợ lập luận của em được, còn một vài chỗ không có số liệu nên em mới chưa thể làm rõ được khía cạnh đó. Em nên nói chuyện với giáo sư Dương, về mặt này anh ấy có thể giúp được em.”

Ừm. . . . . . Tầm nhìn Tuyên Dụ rơi xuống trên máy tính bảng, thầm nghĩ may mà cô không có biểu hiện ra bên ngoài, đúng là quá mất mặt!

Tuyên Dụ tiếp nhận máy tính bảng nhưng lơ đãng suýt tuột khỏi tay mấy lần: “Cứ để đó trước đi, làm xong em sẽ đọc, chắc chắn sẽ sửa nhanh thôi.”

Úc Văn Yến cúi đầu nhìn cô, Tuyên Dụ né tránh: “Đừng nhìn em.”

“Đã nghĩ kỹ muốn đi đâu chơi chưa?” Úc Văn Yến đóng tài liệu lại, ấn mở công cụ tìm kiếm.

Tuyên Dụ chưa từng suy nghĩ về kế hoạch đi du lịch: “Anh cứ sắp xếp đi, em thế nào cũng được.”

Úc Văn Yến phát hiện ra cô không tập trung: “Đợi em xin nghỉ phép đã, không cần vội. Cuối tuần để dành thời gian đi tắm suối nước nóng nhé.”

“Cuối tuần à, có thể.” Tuyên Dụ gật đầu, đối mặt với anh hai giây, nhưng vẫn thực sự không dám nhìn thẳng vào ánh mắt quá đỗi chân thành của anh, cô cảm thấy bản thân là loại trong đầu toàn những thứ xấu xa.

Tuyên Dụ đặt máy tính bảng xuống, cầm laptop lên: “Em tiếp tục làm việc đây.”

Úc Văn Yến: “Ừ, anh trở về phòng nghỉ ngơi, em cứ làm từ từ nhé.”

Nói xong, anh lập tức đứng dậy trở về phòng, điều này đã thực sự khiến Tuyên Dụ sửng sốt

Qua đêm thật sự là ý ở trên mặt chữ đấy à?

Tuyên Dụ xem lại phần một vừa dịch một cách cẩn thận, nhưng vì không thể tập trung nên hiệu suất cực kỳ thấp, cô cạn lời gõ gõ vào đầu mình.

Tỉnh táo lại chút, đang nghĩ cái thứ gì vậy không biết!

Hít thở sâu một hơi, bình ổn tâm trạng, Tuyên Dụ ép chính mình phải tập trung, làm việc tới chín giờ tối, giúp Dương Trí kiểm tra lại để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, đến tận mười giờ cô mới tắt máy tính lại.

Tuyên Dụ nhẹ chân nhẹ tay trở về phòng ngủ rửa mặt, lúc đi ngang qua giường, cô không nhịn được liếc một cái, Úc Văn Yến đã ngủ, còn để lại một cái đèn ngủ cho cô.

Vì giấc ngủ của anh rất nông, nên Tuyên Dụ hành động thật khẽ khàng, ngồi xuống rồi nằm cũng mất hơn một phút đồng hồ.

Úc Văn Yến trở mình, Tuyên Dụ không dám động, chỉ dám chậm rãi co lại trong chăn.

Đột nhiên, Úc Văn Yến bật ra tiếng hừ nhẹ, tiếng cười từ giọng mũi phá vỡ không gian yên tĩnh.

Anh nói: “Hóa ra em quan tâm anh nhiều như vậy.”

Tuyên Dụ ý thức được anh chỉ giả vờ ngủ, thậm chí còn cười trộm cô, tức giận đấm một đấm vào vai anh.

Anh khịt mũi hờn dỗi: “Tuyên Dụ, em mưu sát chồng đấy à!”

“Anh giả vờ cái gì chứ! Em còn thật sự cho là anh đang ngủ.” Tuyên Dụ lại đạp cho anh thêm một cái nữa dưới chăn, ngoài miệng cũng không tha cho anh: “Sắp ba mươi tới nơi rồi, sao anh lại ngây thơ thế hả?”

Úc Văn Yến phản bác: “Không phải em cũng giả vờ nghiêm túc đấy à?”

“Em không có!” Tuyên Dụ lại tát vào bàn tay đang vươn ra của anh, không cho anh đụng, phản bác nói: “Không phải anh cũng nghiêm túc thảo luận về luận văn với em đấy à?”

“Anh giả vờ.” Úc Văn Yến hào phóng thừa nhận: “Khi nhìn thấy em mặc quần áo của anh, anh sớm đã muốn . . . . .”

Tuyên Dụ biết lời tiếp theo của anh nhất định sẽ rất gợi tình, nên đưa tay che lại.

Úc Văn Yến trở tay bắt lấy, kéo đến bên môi, hôn một cái, còn đưa lưỡi ra li.ếm láp lòng bàn tay cô.

Sự tiếp xúc trong một cái chớp mắt kia, khiến đầu óc Tuyên Dụ trống không, quên mất bọn họ đang cãi nhau.

Bọn họ nhìn nhau, như gần như xa.

Úc Văn Yến áp vào bên tai cô, nói: “Lúc mặc quần áo của anh, em đang nghĩ gì vậy?”

Tuyên Dụ ngượng ngùng quay mặt đi: “Không nghĩ gì cả.”

“Có.” Úc Văn Yến cố ý, hôn lên khiến khuôn mặt cô đỏ bừng.

“Có thì sao?” Tâm tư nhỏ của Tuyên Dụ ở trước mặt không hề có chỗ che giấu, nên cô dứt khoát thừa nhận.

Úc Văn Yến cười nhạt một tiếng, không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn cô từ trên xuống.

Quần áo size lớn rộng rãi bao bọc lấy cơ thể gầy gò của cô, chỉ tùy ý cọ xát, cũng làm lộ ra một mảnh xưởng quai xanh tinh tế, trên cổ cô có một nốt ruồi nhỏ, ở trên da thịt trắng nõn của cô trở nên vô cùng dễ thấy.

Anh cúi người hôn, li.ếm láp, hơi thở nóng bỏng phả ra, khiến Tuyên Dụ cảm thấy ngứa ngáy, tránh qua, tránh lại.

Tay anh chống hai bên cánh tay cô, ánh mắt vừa ngay thẳng vừa nóng cháy, bỗng Tuyên Dụ hơi nhúc nhích cơ thể, cô không quen bị người ta nhìn chăm chú lâu như vậy.

Ánh sáng của đèn ngủ mờ ảo, khiến ánh mắt của tình nhân trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

Tuyên Dụ nhớ đến lần đầu của họ.

Sau cơn mưa sáng sớm, rèm cửa bay bay, cơn gió ẩm ướt thổi qua, anh đè cô lên bệ cửa sổ hôn, vừa kiềm chế vừa nóng bỏng mãnh liệt, trên da thịt cô vẫn lưu lại nhiệt độ khi anh chạm tay vào nó.

Giữa lúc cao trào, cô nói: Úc Văn Yến, chúng ta giống như học sinh hư đang ăn vụng trái cấm vậy.

Úc Văn Yến cười, âm thanh rất khàn, lưu manh hỏi cô: Vậy có vào không?

Cả thân thể cô đều đỏ cả rồi, không thể trả lời được.

Anh li.ếm láp vành tai của cô, dỗ dành cô thả lỏng, bởi vì là lần đầu, nên anh không dám quá thô lỗ, nhẫn nhịn rất nhiều, khi cúi xuống hôn cô mãnh liệt, anh nói: Chờ một chút.

Lặp đi lặp lại, đến tận khi cơn mưa kia ngừng lại, họ mới thực sự đã ăn trái cấm.

Cô không hoàn toàn thoải mái, anh cũng vậy.

Sau đó bọn họ đã suýt cãi nhau, cô cảm thấy là do anh lo trước lo sau nên bọn họ mới không được thoải mái, anh thì nói cô miệng nói một đằng nhưng thân thể thì là một kiểu, cứ trốn mãi về phía sau.

Vậy là cô không trốn nữa, muốn so đo với anh đến cùng, nhiệt tình nhưng không có kỹ thuật khéo léo, khiến khóe môi anh bị rách, anh rít lên một tiếng rồi giữ lấy cằm cô, vỗ nhẹ lên m/ô/n/g rồi ngả ngớn nói với người dưới thân: Anh dạy em, học một chút đi.

Tiếng tim đập bên tai cô còn dồn dập hơn so với tiếng mưa rơi.

Sau đó anh đã dirty talk rất nhiều, cô không chịu nổi kí.ch th.ích, khiến anh càng lúc càng hưng phấn hơn, anh còn nói: Tuyên Dụ, đòi làm thật thì phải có ý tứ, miệng còn biết mắng người thì đừng có không cam lòng leo xuống từ lưng hổ.

Cô trực tiếp cho má trái của anh một cái dấu răng, ròng rã hai ngày trời mới mờ đi.

Nhưng da mặt của anh còn dày hơn cả tường thành, lúc đi học còn cố ý kéo khẩu trang xuống, chỉ vào khuôn mặt mà khoe khoang với Ôn Trạch Tự: Nhìn đi, bạn gái của tôi cắn đấy, dễ thương đến mức khiến tôi đau đớn luôn mà.

Sau khi cô biết được thì càng tức giận, không thèm quan tâm có phải đang đeo khẩu trang hay không, dứt khoát cắn một cái.

Không có tác dụng, ngược lại là mấy hôm đó thời tiết vô cùng nóng, cô phải mặc áo dài tay mấy ngày liền, còn không dám ra khỏi phòng điều hòa, chỉ sợ bị ai đó nhìn thấy dấu vết mờ mờ ám lưu lại.

Trên giường họ cũng có thể ồn ào như vậy, nên khiến cô cảm thấy họ thực sự chính là một đôi kỳ lạ.

Nhưng khi nhớ lại những điều này vẫn khiến cô mỉm cười từ tận đáy lòng, ngày đó mưa dầm rả rích, không khí dính dính nhưng rất ngọt ngào, khiến cô có trải nghiệm lần đầu vô cùng đặc biệt.

—— Khung cảnh lúc này trùng khớp với trí nhớ cô, tiếng mưa rơi dần dần dày đặc hơn.

Tuyên Dụ che đôi mắt của Úc Văn Yến lại, nhỏ giọng nói: “Đừng nhìn em như vậy.”

Úc Văn Yến đưa tay lần từ góc áo lên vòng eo của cô, trước khi hôn cô thì nói: “Lần này đừng cãi nhau, chúng ta ầm ĩ thì người thắng vẫn là em thôi.”

Tuyên Dụ cảm thấy anh đang mắng cô hung dữ: “Anh có ý gì vậy?”

Úc Văn Yến ngồi thẳng dậy, cầm cổ áo cởi nó ra, lót phía sau lưng cô, hôn xương đầu gối nhô lên của cô: “Anh không rảnh cãi nhau, chỉ muốn hôn em thôi.”

Tuyên Dụ bị chọc cười: “Câu nói này rất trần tục, vô cùng, cực kỳ trần tục.”

Anh lại ngồi thẳng lên lần nữa, Tuyên Dụ nhìn thấy ở trái tim của anh có một vùng da khác màu so với khu vực xung quanh,còn hơi hồng khiến tim rung lên, không cười nổi nữa.

“Vết thương đạn bắn?” Tuyên Dụ sờ lên vết vết thương mới lành.

Úc Văn Yến cúi đầu nhìn, chặn tay cô lại, che đi vết thương, ghét bỏ nói: “Vết sẹo này xấu chết đi được.”

Đôi mắt Tuyên Dụ bỗng đỏ lên, cô hất tay anh ra, dựa vào lồng ng.ực anh nhìn ngắm vết sẹo kia.

Tim của anh đập rất nhanh.

“Một trận đạn lạc bất ngờ bị ngộ thương thôi, không sao đâu.” Úc Văn Yến nói: “Cũng không phải lỗi của em.”

“Nhưng lòng em đau . . . . . . “Tuyên Dụ ngẩng mặt lên nhìn anh, không dám có bất cứ tưởng tượng nào về khung cảnh lúc đó, vì cô có thể đã thực sự mất anh rồi.

Úc Văn Yến nâng mặt cô lên, lau nước mắt, dịu dàng hôn một cái: “Anh không tới để làm em khóc đâu.”

Tuyên Dụ nhìn khuôn mặt khiến cô rung động, chủ động nâng cằm, hôn anh.

Nụ hôn tiếp tục mất kiểm soát. . . . . .

Úc Văn Yến nắm lấy cổ tay cô, hôn một cái, từ trán đến xương sườn, như muốn hòa cô vào trong xương cốt, vu.ốt ve cô, xuống tay không phân rõ nặng nhẹ, lưu lại từng dấu vết mơ hồ.

Chỉ mới là ngón giữa và ngón áp út cô đã chịu không nổi.

Gót chân cô rơi xuống, nếp nhăn trên ga trải giường trở nên phẳng phiu, đến khi cô duỗi thẳng chân và hạ thấp xuống, Úc Văn Yến lại bóp lấy mặt cô, giọng điệu như ra lệnh: “Đừng cử động.”

Tuyên Dụ cắn hổ khẩu* trên tay anh, Úc Văn Yến rút tay ra.

(*虎口 (hổ khẩu) ở đây có thể chỉ phần giữa lòng bàn tay, nơi mà ngón cái và ngón trỏ gặp nhau)

Anh nhìn một hồi, li.ếm chỗ cô vừa cắn, Tuyên Dụ bị động tác của anh câu mất hồn, toàn thân nóng lên.

Tựa như một con mèo con vừa được người mình thích động chạm, vì muốn nhớ kỹ hương vị của người đó nên li.ếm qua chỗ vừa được chạm vào.

Chỉ làm một lần, nhưng đến lúc kết thúc thì ánh mắt Tuyên Dụ vẫn mờ đi, tại sao anh không làm đến bước cuối cùng?

Anh nằm bên tai cô nói: “Anh quên mua, lúc đi siêu thị chỉ suy nghĩ muốn nấu gì cho em ăn, nên chỉ mua nguyên liệu nấu ăn thôi.”

Tuyên Dụ cười khẽ, quá puppy love rồi, rõ ràng vừa rồi mọi hành động s.ắc tì.nh đều là anh làm.

Không kìm lòng được, cô rúc người vào lòng anh kêu một tiếng anh trai.

Thân hình Úc Văn Yến khựng lại, anh kéo tay cô qua, hôn cô nói: “Ngoan, lát nữa anh trai giúp em rửa tay.”

Tuyên Dụ muốn rút tay lại nhưng đã muộn rồi.

. . . . . .

Tuyên Dụ không hề muốn cử động chút nào, Úc Văn Yến đã gọi cô một lần, để cô dậy ăn cơm trưa, nhưng cô lại kéo chăn che qua đầu rồi ngủ tiếp.

Điện thoại vang lên mấy tiếng, Úc Văn Yến thấy ghi chú là “Cô giáo Phạm”, không tiện trả lời nên đã vỗ nhẹ vai cô: “Điện thoại công việc, em dậy nghe đi.”

Tuyên Dụ mở mắt ra, cả người đầy oán khí nhìn chằm chằm Úc Văn Yến, bị đánh thức đã rất không vui rồi, sao còn là điện thoại công việc nữa.

Úc Văn Yến bấm mở điện thoại thay cô, Tuyên Dụ lập tức biến thành người khác: “Chị Phạm, là em, sao thế?”

Úc Văn Yến cảm thán trong lòng, Tuyên Dụ ơi là Tuyên Dụ, phẩm đức nghề nghiệp thật tốt, trước sau là hai con người khác nhau, còn dám nói anh bạo hành gia đình.

Cô giáo Phạm vội vàng nói: “Tiểu Tuyên em có ở trường không? Bây giờ chị đang dẫn đội thi đấu ở nhà thi đấu thành phố, tạm thời không thể quay về, em có thể giúp chị xem một chút không, quản lý ký túc xá vừa gọi báo với chị nam sinh ở phòng 609 đánh nhau.”

Cơn buồn ngủ của Tuyên Dụ hoàn toàn biến mất, cô giành lấy điện thoại trong tay Úc Văn Yến, chạy chậm vào phòng vệ sinh: “Được, bây giờ em đi ngay, đến nơi sẽ gọi điện thoại cho chị!”

Úc Văn Yến yên lặng thở dài, xem ra cơm trưa không thể ăn chung được rồi.

Tuyên Dụ sửng sốt một chút, nếu cô nhớ không lầm thì Văn Hoà Sưởng ở phòng 609 của ký túc xá.

【Tác giả có lời muốn nói 】

Tuyên Dụ: Tôi còn tưởng rằng anh ấy đi theo còn đường tình yêu thuần khiết.

Úc cẩu: Cảm ơn, anh giả vờ đấy.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.