Về đến nhà, Ôn Dữu cởi áo khoác, pha một ly cacao nóng, ngồi ở bàn làm việc gọi video cho Lê Lê.
Phải mất gần một phút Lê Lê mới bắt máy, mặc áo tắm đắp mặt nạ, lười biếng nói: “Tớ đang ở spa làm đẹp vì ngày mai là buổi hẹn hò cuối cùng của chúng ta trước khi qua năm ”
Ngày mai là 29 tháng Chạp, Lê Lê và Vân Nhiêu muốn đến nhà Ôn Dữu cùng cô ăn cơm trưa.
Bởi vì Ôn Dữu ít người thân, cho nên hai người họ mỗi năm Tết Âm lịch đều sẽ tìm cơ hội đến nhà Ôn Dữu chơi cùng cô.
Ôn Dữu ôm mặt ngồi trước màn hình, im lặng một lúc. Lê Lê rất nhanh phát hiện ra manh mối, ghé sát vào nói: “Mặt cậu kìa, mang ra ngoài có thể làm đèn lồng được rồi.”
Ôn Dữu: “Tớ cảm thấy… Anh Vân Thâm có lẽ thật sự đang theo đuổi tớ.”
Lê Lê: “Giờ cậu mới cảm thấy à!”
“Tớ muốn cẩn thận một chút mà.” Ôn Dữu xoa xoa mặt, “Hôm nay anh ấy biểu hiện thật sự rất rõ ràng.”
Lê Lê tò mò c·hết đi được: “Anh ấy làm gì?”
Ôn Dữu chậm rãi chọn điểm mấu chốt để nói: “Hôm nay anh ấy… nắm tay tớ.”
“A a a!” Lê Lê ngã nhào ra giường, hất mặt nạ sang một bên, đấm đá lung tung vào không khí, “Tớ hoàn toàn không thể nào tưởng tượng được cảnh đó!”
Nắm tay thì không có gì ghê gớm, nhưng đặt lên người Vân Thâm – cái cây cổ thụ ngàn năm này, thật sự còn khiến người ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-dao-hoa-van-thuy-me-tung/2838810/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.