Ngay lúc Hoàng Dược lão sắp tức ói máu, Chân Tiểu Tiểu lại đột nhiên quay đầu nhìn hắn, đôi mắt đen láy nhanh chóng tích tụ nước mắt ủy khuất.
“Sư tôn, vừa rồi ta cứu ngươi, hiện tại đến phiên ngươi cứu ta.
”Lời nói thâm tình, nhưng kỳ thực ánh mắt Chân Tiểu Tiểu vẫn luôn dừng lại trên chiếc túi Phong Tuyết Hành Thuyền quen mắt bên eo hắn.
Chết tiệt!Không những hại Tiểu Chúc Chúc, còn cướp đồ của hắn!Cái gì?Bị Chân Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm, Hoàng Dược lão chỉ cảm thấy ớn lạnh từng cơn, chưa kịp phản ứng, thân thể đã chợt nhẹ bẫng, biến thành lá chắn thịt bị đồ nhi hố cha lưu loát đẩy lên phía trước, đón đỡ Lục Nhãn Khô Lâu Ấn.
Oanh!Trong lúc điện quang hoả thạch, công kích của Cừu Thiên đập trúng xương ngực Hoàng Dược lão, bỗng nghe răng rắc răng rắc giòn vang, Hoàng Dược lão lập tức ngã chổng vó lên trời, biểu tình hoài nghi nhân sinh, tứ chi run rẩy không ngừng.
“Sư tôn! Lão nhân gia ngài thật sự quá quá quá vĩ đại, dưới tình huống như vậy, lại vẫn che chắn cho đệ tử! Đại ân đại đức này, đệ tử suốt đời khó quên.
”Chân Tiểu Tiểu bước một bước xa, vọt tới bên cạnh Hoàng Dược lão, một quyền tiếp một quyền nện xuống vết thương giữa ngực hắn, tiếng khóc kia rõ ràng càng lúc càng sung sướng.
Còn nói không phải chính đạo?Từng sợi từng sợi tóc đen trên đầu Cừu Thiên dựng thẳng đứng, tức giận phừng phừng, vào lúc Hoàng Dược lão hi sinh vì nghĩa lớn, liều mình cứu đệ tử, hắn một lần nữa nghiệm chứng được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-thu-trieu-hoang/746924/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.