38.
"Chị muốn ở lầu mấy?"
"Sao cũng được."
"Vậy thì ở lầu hai đi, phòng tôi ở ngay đối diện, cũng tiện săn sóc nhau."
Tôi chợt phản ứng lại.
Không đúng.
Đã ở chung một nhà rồi, còn săn sóc gì nữa?
Lúc đầu, Hạ Châm Ngôn cũng rất giữ lễ độ.
Nhưng về sau thì càng ngày càng không có giới hạn.
Ví dụ như hay mặc áo choàng tắm, đầu tóc còn ướt sũng đến nói với tôi:
"Chị ơi, hình như bình nóng lạnh trong phòng tôi hỏng rồi, tôi sang tắm nhờ được không?"
Hoặc thí dụ như, thường xuyên sáng sớm tinh mơ mặc áo thun trắng và quần dài màu xám rất là hiện hình đến gõ cửa phòng tôi.
"Bữa sáng chị muốn ăn gì, trứng ốp la được không? Tôi chiên ngon lắm."
…
Không biết có phải do lớn tuổi rồi không, mà tôi bắt đầu thường xuyên mơ thấy mộng xuân.
Thậm chí còn nghĩ đến việc lên Xiaohongshu* để mua một số đồ dùng cho nữ.
(*Xiaohongshu: Tiểu Hồng Thư.)
Buổi tối.
Tôi đang lướt Tiểu Hồng Thư thì Hạ Châm Ngôn lại sang mượn phòng tắm.
Lần này ngay cả áo choàng tắm cũng không mặc, trực tiếp quấn một chiếc khăn tắm ngang hông.
Cơ bắp săn chắc, eo thon vai rộng, cơ bụng sáu múi màu lúa mạch nhìn không sót gì.
Đầu tôi ong lên.
Cơ thể tuổi trẻ thật tốt.
Hơi thở quá mê người.
Hoàn toàn không để ý được anh nói gì.
Cả người ngơ ngác, đến tận khi anh bước vào phòng tắm.
Tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-an-lam-loan-loan/2384264/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.