Sông băng Bạch La La vẽ trên bản đồ rất gần với cực Bắc của hành tinh. Ngay cả với tốc độ của phi hành khí, cũng phải bay hơn mười ngày mới có thể đến nơi mục đích.
Cũng may lần này bọn họ chuẩn bị đầy đủ, đồ ăn và nước ngọt trên phi hành khí nên cũng không có vấn đề gì. Thông qua phi hành khí, Bạch La La thấy được mặt đất bị cát vàng vô tận vùi lấp.
Trong khu định cư của nhân loại mới có cây xanh, chỉ là tất cả những cây xanh được trồng trong nhà kính, được các chuyên gia chăm sóc bảo vệ cẩn thận. Tóm lại, không ai trông chờ sử dụng cây xanh quý giá như vậy để tạo một khu rừng trong cát cả.
Bạch La La biết cậu đến đến thế giới này có lẽ là để thay đổi một số thứ, nhưng cụ thể là chuyện gì thì cũng không biết, cho nên dứt khoát sử dụng tiền của mình để tham gia bảo vệ môi trường.
Trên phi hành khí, lần này Bạch La La ngồi ở phía sau, Mặc Thoát vẫn rất thích Bạch La La, vẫn luôn đặt cái đầu to của mình lên đùi của Bạch La La.
Bạch La La thỉnh thoảng gãi cằm nó, hoặc là sờ sờ lỗ tai mềm mại của nó. Xem ra cách nựng mèo của Bạch La La khá tốt, Mặc Thoát được cậu sờ một chút thì ngáy ngủ, cái đuôi còn chậm rãi lắc qua lắc lại.
Lê Thiển Thiển chua lòm nói: “Hừ, sao trước kia chưa từng thấy Mặc Thoát dịu dàng với tôi như vậy chứ.”
Lê Quan Sơn không quan tâm cô, vẫn cúi đầu xem
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845409/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.