Cuối cùng Bạch La La vẫn quyết định làm thịt nướng. Bởi vì muốn làm thịt chín hai lần thì còn thiếu một số nguyên liệu, nói không chừng nấu ra mùi vị sẽ không đặc biệt chính tông. Vì thế Bạch La La đơn giản cắt thịt thành từng miếng, sau khi dùng muối và gia vị ướp đơn giản ướp thì đặt ở trên phiến đá nóng bắt đầu nướng.
Thịt heo này không béo lắm, nhưng bởi vì được nuôi kỹ, cho nên chất thịt rất thơm, vừa mới bắt đầu nướng đã có thể ngửi thấy mùi thơm của thịt.
Bạch La La phụ trách nướng, ba cặp mắt khác nhìn chằm chằm phiến đá ch** n**c miếng.
Lần này Mặc Thoát cũng không nhịn được, khóe miệng của mèo lớn vẫn luôn ch** n**c miếng, Lê Quan Sơn cũng không để ý đến nó, cứ để cho nó chảy. Lê Thiển Thiển đỡ hơn Mặc Thoát một tý, thấy bản thân ch** n**c miếng còn có thể giơ tay lau lau, sau đó tiếp tục chảy.
Sau khi tận thế thì vẫn còn xà lách tồn tại, nhưng giá cả đặc biệt đắt đỏ, có thể nói nếu tính tiền bữa cơm này thì cũng đủ mua ba bốn nhân loại cũ như Bạch La La.
Thịt được nướng thành màu vàng đẹp mắt, bốc khói vang lên tiếng xèo xèo trên phiến đá, Bạch La La gắp cho Lê Thiển Thiển và Lê Quan Sơn mỗi người một miếng trước, nhìn Lê Thiển Thiển ăn ngấu ăn nghiến. Lê Quan Sơn thì hơi kiềm chế hơn Lê Thiển Thiển một chút, nhưng trong vẻ mặt vẫn có thể nhìn ra được vẻ ngạc nhiên.
“Ngon, ngon quá à ——” Lê Thiển Thiển thật sự
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845423/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.